Quan Trường "tiếp Theo 21 - 30"

Thảo luận trong 'Truyện người lớn' bắt đầu bởi THIẾT MỘC CHÂN, 4/12/17.

Tags:
  1. Phần 21
    Có rất nhiều cán bộ cấp Phó giám đốc sở muốn thăng chức đang chuẩn bị hành động, còn chưa kịp tìm hiểu tình hình, còn chưa chuẩn bị kịp những món quà nặng ký, phương án điều chỉnh của Tỉnh đã được xác định, trở thành một sự thực không thể thay đổi!
    156182_02.jpg
    Trước đợt điều chỉnh, luôn luôn có một thời kỳ giảm xóc, ít thì một tháng, nhiều thì nửa năm, luôn có thời gian và đường lùi cho người khác. Năm nay thì khác, khác hoàn toàn, cơ bản là một đao chém ra, rõ ràng mạch lạc, khiến người khác còn chưa kịp phản ứng, một chưởng đó đã đánh xong rồi.

    Sự việc lạ, ngạc nhiên, làm sao vậy?

    Có người thở dài, có người đau lòng, có người hoan hô, có người vui mừng. Điều chỉnh cán bộ, không phải anh lên thì là tôi xuống, chắc chắn sẽ có mấy người vui mừng mấy người sầu não. Trong chốn quan trường, bỏ lỡ một lần có thể sẽ là bỏ lỡ cả đời, xem mỗi một lần lên chức là mỗi một lần chiến đấu cũng không có gì quá đáng.

    Nhưng cuộc chiến lần này kết thúc quá nhanh, không thấy khói súng, thậm chí chưa nghe thấy tiếng súng nổ đã vội kết thúc, khiến cho nhiều người cho đến lúc kết quả đã được tuyên bố, còn có chút không dám tin đó là sự thật.

    Sao có thể như vậy được?

    Đúng vậy, sao có thể được? Nhưng rõ ràng sự thực là như vậy. Có người còn nhớ rất rõ ràng, có một lần Cao Thành Tùng điều chỉnh nhân sự, thổi tin đồn ra ngoài đến nửa năm, tổ chức sát hạch, nói chuyện, hỗ động, trao đổi giữa các lãnh đạo Tỉnh ủy..v..v..Làm vô cùng ầm ĩ, cuối cùng nhận được không ít quà, nhưng những người được đề bạt lên lại toàn người của lão, khiến rất nhiều người cảm thấy bất mãn. Nhưng bất mãn cũng không còn cách nào khác, còn có thể làm gì được nhân vật số một Tỉnh ủy?

    Thời kỳ Diệp Thạch Sinh điều chuyển nhân sự ít nhất, cũng nhẹ nhàng nhất, duy có một vài lần điều chuyển, cũng là những hành động trong phạm vi nhỏ, cũng tung tin đồn ra trước một tháng, cho phép một số người được phép hoạt động cá nhân, cuối cùng bình ổn được yêu cầu khắp nơi, mới hoàn thành đợt điều chuyển. Bởi vậy thời kỳ Diệp Thạch Sinh, được lòng người nhất.

    Phong cách của Phạm Duệ Hằng vừa không cứng rắn quyết liệt như Cao Thành Tùng, lại không ôn hòa như Diệp Thạch Sinh, mà là có chút khiến người ta không đoán được, trong bông có kim? Có một chút. Nhẹ nhàng? Cũng có. Tóm lại phong cách của Phạm Duệ Hằng cũng giống như cách đối nhân xử thế của y vậy, luôn trốn trong một đám sương mù, dường như không có gì rõ ràng.

    Đối với một Bí thư Tỉnh ủy, vốn dĩ đã nên có hệ thống lý luận của riêng mình, Phạm Duệ Hằng dường như không quan tâm đến điều này, ngay cả danh sách ứng cử viên Chủ nhiệm của phòng Nghiên cứu chính sách cũng không phải do y đề bạt, hơn nữa quan hệ của y với Chủ nhiệm phòng Nghiên cứu chính sách cũng rất bình thường, khiến nhiều người thật sự không hiểu Bí thư Tỉnh ủy Phạm Duệ Hằng, rốt cuộc làm như thế nào?

    Người khác có lẽ không rõ ràng lắm, nhưng Hạ Tưởng lại biết rất rõ cách thức đại trí giả ngu của Phạm Duệ Hằng. Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Yến không phải không có những suy nghĩ của riêng mình, Cao Thành Tùng có, nhưng rời đài rồi. Diệp Thạch Sinh cũng có, nhưng không được tuyên dương, cũng chưa được nâng lên thành lý luận mức độ cao. Phạm Duệ Hằng chắc chắn cũng có, nhưng thứ nhất y không phát biểu, thứ hai không chú trọng đến việc xây dựng lý luận của phòng Nghiên cứu chính sách, đúng là phương pháp giấu dốt cao minh.

    Tỉnh Yến cách Bắc Kinh quá gần, nếu tư tưởng của Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Yến quá rõ ràng, rất dễ đụng đầu với tư tưởng lý luận của Trung ương, kết quả của cuộc đụng đầu đó không cần nghĩ cũng biết… Cao Thành Tùng chính là một vết xe đổ, cho nên Diệp Thạch Sinh khiêm tốn mà có tính toán, Phạm Duệ Hằng thà rằng giả bộ không chú trọng đến việc xây dựng lý luận, thật ra đều là bất đắc dĩ.

    Đều nói làm quan ở Bắc Kinh rất khó, Tổng đốc Trực Lệ cũng không dễ làm.

    Chủ nhiệm phòng Nghiên cứu Chính sách Tỉnh ủy là Lưu Hội Nhân – một người có tiếng trong tỉnh Yến, rất có tư tưởng muốn vượt Phạm Duệ Hằng, cũng viết không ít những tác phẩm có tư tưởng nhiệt huyết, có thể phát biểu trên Tạp chí lý luận Trung ương cũng không có vấn đề gì, nhưng đều bị Phạm Duệ Hằng chặn lại. Phạm Duệ Hằng rất thông minh, mà cũng rất cẩn thận. Nhưng cái cách không quan tâm đến việc xây dựng lý luận của Bí thư Phạm khiến Lưu Hội Nhân buồn phiền, y không hiểu, nên có cảm giác buồn bực thất bại.

    Phòng Nghiên cứu chính sách là một túi khôn của cấp Đảng ủy, nếu Lưu Hội Nhân lọt được vào mắt Phạm Duệ Hằng, trở thành một người phụ tá cho người đứng đầu tỉnh Yến cũng không phải không có khả năng. Nhưng bây giờ xem ra, trong nhiệm kỳ của Bí thư Phạm Duệ Hằng y không có khả năng.

    Lần điều chỉnh nhân sự này, nằm ngoài dự đoán về điều chuyển nhân sự của mọi người nhất chính là Lưu Hội Nhân. Không ai có thể ngờ được là, một Lưu Hội Nhân dường như bị người ta lãng quên lại được Phạm Duệ Hằng đề bạt làm Bí thư Thành ủy.

    Trước hết xác định Trần Khiết Văn đảm nhiệm chức vụ Bí thư Thành ủy thành phố Đan Thành, Trần Hải Phong đảm nhiệm Bí thư Thành ủy thành phố Thủy Hằng, Chủ tịch khu Hạ Mã Lý Hàm đảm nhiệm chức Thị trưởng thành phố Đan Thành, nguyên Thị trưởng thành phố Đan Thành đảm nhiệm chức vụ Bí thư Thành ủy Ngưu Thành, nguyên Bí thư Thành ủy Ngưu Thành đảm nhiệm chức Phó chủ nhiệm Hội đồng nhân dân tỉnh.

    Trong lần điều chỉnh nhân sự này, nhận được sự chú ý nhất là sự điều chỉnh chức vụ trong ba thành phố: Bí thư Thành ủy thành phố Tần Đường, Bí thư Thành ủy thành phố Bảo và Bí thư Thành ủy thành phố Đan Thành. Bởi thành phố Tần Đường, thành phố Bảo và thành phố Đan Thành được xưng là ba cỗ xe ngựa điều khiển tỉnh Yến, là những thành phố có kinh tế phát triển.

    Ngoài ra, vì nguyên nhân Hạ Tưởng và Trần Hải Phong, điều chỉnh nhân sự trong thành phố Thiên Trạch và thành phố Thủy Hằng, cũng trở thành tiêu điểm.

    Tiêu điểm thường thường sẽ có những bất ngờ xảy ra, không ít người đang suy đoán nếu không phải Khâu Tự Phong – người có tiếng nói ảnh hưởng nhất – đảm nhiệm chức vụ Bí thư Thành ủy thành phố Thiên Trạch, thì cũng là Hạ Tưởng. Nhưng điều không ai ngờ được nhất chính là, một Lưu Hội Nhân ít được người khác nhắc đến lại được đề bạt làm Bí thư Thành ủy thành phố Thiên Trạch!

    Thật sự ngoài dự đoán của mọi người.

    Kinh nghiệm là việc ở địa phương của Lưu Hội Nhân rất ít, từ trước đến nay cứ xoay vòng trong bộ môn lý luận, bảo y đến Thiên Trạch, không phải làm lý luận suông sao? Chủ tịch tỉnh Tống không phản đối mới là lạ.

    Nhưng càng khiến người ta kinh ngạc chính là, Chủ tịch tỉnh Tống không những không phản đối, hơn nữa còn tán thành đề nghị của Bí thư Phạm.

    Nhân vật số một, số hai đều đã đồng ý, dường như không gặp phải trở ngại nào mà được thông qua, lại càng khiến người ta kinh ngạc hơn. Nếu nói Trần Hải Phong được phân công đảm nhiệm Bí thư Thành ủy thành phố Thủy Hằng là vì Chủ tịch tỉnh Tống đề bạt Trần Hải Phong mà thực hiện chính sách vãn hồi, nhưng sao lại không giữ Hạ Tưởng? Lẽ nào phải hy sinh vị trí Bí thư Thành ủy Thiên Trạch mới đổi lại được Trần Hải Phong đảm nhiệm chức Bí thư Thành ủy Thủy Hằng?

    Tống Triêu Độ không quan tâm đến những thắc mắc và nghi ngờ của mọi người, im lặng bình tĩnh, bộ dạng như đã nắm chắc tất cả.

    Sắp xếp Trần Khiết Văn đảm nhiệm chức Bí thư Thành ủy Đan Thành, là một trong ba cỗ xe ngựa của tỉnh Yến, tuy nói với kinh nghiệm của Trần Khiết Văn thì có chút thiệt thòi, nhưng với quy mô kinh tế của Đan Thành và những gì bà đã làm ở Thiên Trạch, rõ ràng cũng có thể thấy được sự chiếu cố của Tỉnh ủy đối với bà. Hoặc là nói, là sự chiếu cố của Phạm Duệ Hằng đối với bà. Điều khiến người ta không hiểu là, trong việc bổ nhiệm Trần Khiết Văn, thật ra Mã Tiêu lại tỏ ra chút ý kiến không tán thành, nhưng lại không có ai hưởng ứng, rồi cũng rất thuận lợi mà được thông qua.

    Chủ tịch tỉnh Tống trong vấn đề Trần Khiết Văn, không còn đưa ra ý kiến gì nữa.

    Biểu hiện của Chủ tịch tỉnh Tống rất khác thường, bởi vì trước đây Chủ tịch tỉnh Tống rất có chủ kiến, cho dù là trong vấn đề nhân sự, cũng phải luôn trao đổi với Phạm Duệ Hằng, những cũng rất ít khi hoàn toàn phối hợp. Lẽ nào vì sắp phải điều chuyển, nên Chủ tịch tỉnh Tống toàn tâm phối hợp? Cho dù phối hợp cũng nên bảo toàn thế lực của mình, không thể để Bí thư Phạm tùy tiện làm.

    Chủ tịch tỉnh Tống làm sao vậy?

    Chuyện làm cho người ta kinh ngạc vẫn còn ở phía sau.

    Việc đề danh chức vụ Bí thư Thành ủy thành phố Bảo, Tống Triêu Độ đề danh Cao Hải, liền bị Phạm Duệ Hằng nói một câu:

    – Đồng chí Cao Hải kinh nghiệm chưa đủ, từ từ đã..

    Liền bị hủy bỏ, kỳ lạ là, Chủ tịch tỉnh Tống lại không hề có ý kiến phản đối gì, gật đầu cam chịu.

    Thái độ thay đổi của Chủ tịch tỉnh Tống, so với trước kia thì dường như hai con người hoàn toàn khác. Trong Hội nghị thường vụ, đừng nói người khác kinh ngạc, ngay cả Vương Bằng Phi, Mai Thái Bình cũng không hiểu ra sao.

    Tống Triêu Độ vẫn bình tĩnh, như đã có dự định trước. Cho dù phải rời tỉnh Yến, nhưng còn ở tỉnh Yến một ngày, thì phải nên thực hiện trách nhiệm của một Chỉ tịch tỉnh nốt ngày đó, sao lại hoàn toàn nhượng bộ, ngay cả Hạ Tưởng cũng không bảo vệ nữa?

    Mai Thái Bình vốn đang nghĩ sẽ đề danh Hạ Tưởng đảm nhiệm chức vụ Bí thư Thành ủy Thiên Trạch, tiện đó xây dựng thêm chút thâm tình, nhưng thấy Tống Triêu Độ không hề có ý định so đo gì với Phạm Duệ Hằng, y cũng từ bỏ ý định. Cũng đúng, ngay cả một người đỡ đầu lớn nhất của Hạ Tưởng cũng không còn tích cực nữa, y làm sao có thể ra mặt? Vừa không tốt, vừa thể hiện không ra gì, nếu lại đắc tội với Phạm Duệ Hằng lại càng mất nhiều hơn được.
     
  2. Phần 22
    156182_12.jpg

    Bí thư Thành ủy Thành phố Bảo cuối cùng do Khâu Tự Phong đảm nhận, cũng đạt được sự nhất trí thông qua. Khâu Tự Phong đã từng đảm nhận chức Phó thị trưởng thường trực thành phố Bảo, bây giờ lại quay lại thành phố Bảo chủ trì công tác toàn diện, cũng là điều hợp lý. Đồng thời Khâu Tự Phong đảm nhận chức Bí thư Thành ủy ở thành phố Bảo hết một nhiệm kỳ này, thì cũng có thể thuận lợi mà bước lên cấp Phó tỉnh được rồi.



    Sau khi việc chọn người cho vị trí Bí thư Thành ủy thành phố Bảo được quyết định, việc chọn người cho vị trí Bí thư Thành ủy thành phố Tần Đường lại được mọi người chú ý. Làm một thành phố xứng đáng với cái tên thành phố kinh tế lớn thứ hai trong tỉnh, sản lượng và quy mô kinh tế gần bằng với thành phố Yến, việc chọn người cho vị trí Bí thư Thành ủy thành phố Tần Đường, là một trong những điểm quan trọng trong lần điều chỉnh nhân sự này. Bởi vì thành phố Yến là một thành phố cấp Phó tỉnh, Phạm Duệ Hằng không có quyền điều chỉnh.

    Đương nhiệm Bí thư Thành ủy thành phố Tần Đường là Phương Tiến Giang, y tuy rằng tuổi chưa đến lúc về hưu, nhưng vì không có ai nói giúp cho y, nên đã được quyết định bị thoái vị, chỉ định đến Tỉnh đảm nhiệm chức Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc tỉnh. Người đang đảm nhiệm chức vụ Thị trưởng là Chương Quốc Vĩ, năm nay 43 tuổi, rất phù hợp ứng tuyển, nhưng Tống Triêu Độ vốn dĩ im lặng không phản ứng lại một mực phản đối lá đơn của Quốc Vĩ, nói thế nào cũng không chấp nhận việc Quốc Vĩ tiếp nhận chức vụ Bí thư.

    Mai Thái Bình, Mã Tiêu cũng phụ họa theo Tống Triêu Độ.

    Phạm Duệ Hằng vốn dĩ thật sự có ý đề bạt Chương Quốc Vĩ lên, nhưng những việc trong chính trị thông thường là anh có một tôi có mười lăm. Tống Triêu Độ đã nể mặt y lắm rồi, y cũng không thể cứ quá độc đoán chuyên quyền, phải có qua có lại. Hơi suy nghĩ một chút, y liền rút lại đề nghị đề bạt Cương Quốc Vĩ.

    Tiếp tục thảo luận vấn đề chọn người cho vị trí Bí thư Thành ủy thành phố Tần Đường. Nếu Tống Triêu Độ đã phủ quyết Chương Quốc Vĩ, nhất định y cũng có suy tính. Tất cả mọi người đều đang chờ đợi kiến nghị của Chủ tịch Tống, không ngờ Chủ tịch Tống chỉ đốt lửa mà không thả pháo, phủ quyết Chương Quốc Vĩ nhưng lại không nêu lên người của mình, khiến nhiều người cảm thấy buồn bực, rốt cuộc trong hồ lô Chủ tịch tỉnh Tống đang bán thuốc gì đây?

    Sự im lặng ngắn ngủi qua đi, Vương Bằng Phi đề nghị Ngả Thành Văn làm Bí thư Thành ủy thành phố Lang.

    Tống Triêu Độ liếc nhìn Vương Bằng Phi đầy thâm ý, trầm ổn nói một câu:

    – Đồng chí Ngả Thành Văn đảm nhận chức vụ Bí thư Thành ủy thành phố Tần Đường, khá thích hợp.

    Thật ra ai đảm nhận chức vụ gì, thích hợp hay không thích hợp không phải một người nói là xong, mà là do nhân vật số một số hai quyết định. Ngả Thành Văn đã đảm nhận chức Bí thư Thành ủy thành phố Lang hơn ba năm, thành tích cũng bình thường, nếu đưa sang làm Bí thư Thành ủy thành phố Tần Đường, là điều chuyển ngang, nhưng cũng xem như một sự khẳng định.

    Suy xét tổng thể, Ngả Thành Văn cẩn thận, tính cách trầm ổn, chủ trì công việc toàn diện của thành phố Tần Đường, có thể sẽ thuận lợi. Nhưng có một điều, Thị trưởng Tần Đường Chương Quốc Vĩ là người sinh ra và lớn lên ở Tần Đường, với thế lực hùng mạnh của y, Ngả Thành Văn đến đó, e rằng không thể kiềm chế hữu hiệu được y.

    Phạm Duệ Hằng chỉ do dự một lát liền gật đầu đồng ý, Ngả Thành Văn đến Tần Đường, cũng xem như Chương Quốc Vĩ mới là lão đại. Tuy rằng Chương Quốc Vĩ không thể thuận lợi đảm nhận chức vụ Bí thư, nhưng với kinh nghiệm của Ngả Thành Văn, cũng làm không nổi một nhiệm kỳ liền phải điều chuyển sang một nơi khác, để Chương Quốc Vĩ đợi thêm một năm rưỡi nữa cũng được.

    Ngả Thành Văn từ thành phố Lang chuyển đến thành phố Tần Đường đảm nhiệm chức vụ Bí thư, An Hưng Nghĩa vẫn chưa được đả động, vẫn là Thị trưởng thành phố Lang. Người đảm nhiệm chức vụ Bí thư Thành ủy mới của thành phố Lang là Trưởng ban thư ký Thành ủy thành phố Yến – Nhạc Minh.

    Sau khi xác định được người cho vị trí Bí thư Thành ủy ba cỗ xe ngựa của tỉnh, cuộc điều chỉnh nhân sự xem như đã hoàn thành được một nửa.

    Còn những thành phố khác có điều chỉnh gì hay không, có nơi chỉ là điều chuyển qua lại giữa hai vị trí..v..v.. biên độ cũng không phải lớn, cũng rất dễ dàng đạt được đồng nhất. Nhưng cũng có một vài điểm bất ngờ nho nhỏ xuất hiện, ví dụ cuối cùng Phó thị trưởng Chu Hải Đào của thành phố Thiên Trạch bị Mai Thái Bình đề nghị chuyển đến thành phố Lang, thế chỗ cho Chu Duệ Nhạc, sau đó Mã Tiêu lại đề nghị Bành Vân Phong làm Phó thị trưởng thành phố Thiên Trạch, tất cả đều được thông qua.

    Tuy thành phố Yến không có điều chuyển Thị trưởng, nhưng Ủy viên thường vụ lại có chút điều chuyển nhỏ, Bí thư Khu ủy khu Hạ Mã Giang Thiên tiếp nhận vị trí Ủy viên thường vụ khu Thị Bắc, thuận lợi tiến vào Hội nghị thường vụ Thành ủy, cấp bậc cũng được tăng lên, trở thành cấp giám đốc sở. Sau khi điều chỉnh người ở vị trí Bí thư Khu ủy khi Thị Bắc, bởi vì tổng sản lượng kinh tế khu Thị Bắc bị giảm xuống, bị khu Hạ Mã thay thế, nên không có tư cách chiếm vị trí trong Hội nghị thường vụ nữa.

    Giang Thiên có được một món hời lớn, nói ra thì vẫn nên cảm ơn Hạ Tưởng. Nếu không phải là công lao của Hạ Tưởng, y nào có được sự lên chức nhanh chóng như bây giờ? Nhưng không ít người trong lòng cũng có tính toán, Giang Thiên tiến dần vào Hội nghị thường vụ Thành ủy thành phố Yến, có lẽ cũng có liên quan đến tin tức Trần Phong có thể tiến vào cục Chính trị.

    Một lần điều chuyển nhân sự quan trọng, đã được xác định, có người khóc, cũng có người cười, có người hoan hô, cũng có người đau khổ, nhưng cũng có người bình tĩnh để đối diện, ví dụ như Hạ Tưởng.

    Tin tức Lưu Hội Nhân đảm nhiệm chức vụ Bí thư Thành ủy thành phố Thiên Trạch được loan đến Thiên Trạch, tất cả mọi người đều kinh ngạc, đều không hiểu sự sắp đặt này của Tỉnh ủy là có dụng ý gì, tại sao lại sắp xếp một nhân viên nghiên cứu lý luận, không hề có kinh nghiệm chính trị gì ở đia phương đến đảm nhiệm nhân vật đứng đầu? Thật khiến người ta bất ngờ.

    Không ít người vì Hạ Tưởng không thể đảm nhận chức vụ Bí thư mà cảm thấy tức giận.

    Hạ Tưởng thân là đương sự lại rất bình tĩnh, không phải cố tỏ ra vẻ bình tĩnh, nhưng mà sau khi hắn đã xem qua một loạt danh sách những người nằm trong lần điều chuyển nhân sự của Tỉnh ủy, rà soát lại tất cả những người mà Chủ tịch tỉnh Tống cố ỳ kìm kẹp, trong lòng liền có tính toán…Có những việc không thể vội được, hoặc là lùi một bước, mới có thể tiến thêm một bước dễ dàng hơn.

    Hơn nữa hiện tại hắn quả thật cũng mới chỉ đảm nhiệm chức vụ Thị trưởng hơn một năm, nếu đảm nhiệm chức vụ Bí thư, thì kinh nghiệm đảm nhiệm chức vụ Thị trưởng quá ngắn, bản lý lịch kinh nghiệm sẽ không được tốt lắm.

    Cũng may Bành Vân Phong thuận lợi tiến thêm một bước, thành công bước qua cánh cửa từ Cục trưởng đến Phó giám đốc sở, trở thành Phó thị trưởng, rất đáng mừng. Tin tức truyền đến Thành ủy Thiên Trạch, không ít người chúc mừng Bành Vân Phong, đồng thời âm thầm ngưỡng mộ vận may của Bành Vân Phong. Nếu không phải đi theo một lãnh đạo tốt như Thị trưởng Hạ, đừng nói y đảm nhận chức Phó thị trưởng, mà sớm đã bị Bì Bất Hưu chơi đùa rồi.

    Bây giờ ngược lại là Bì Bất Hưu bị chơi đùa, Bành Vân Phong lại được thăng chức. Sự đánh giá về mặt chính trị, thật sự vẫn là hai con đường sinh tử, nói là kinh thiên động địa cũng không có gì quá đáng.

    Bành Vân Phong trước đó không hề có chuẩn bị tâm lý, trong chốc lát liền được lên làm Phó thị trưởng, cảm giác giống như đang nằm mơ. Trên đời này lại có sự thăng chức dễ dàng như vậy? Y không bỏ ra một đồng nào, không hề tặng một món quà nào, không hề có thủ đoạn đút lót nào, giống như bánh từ trời rơi xuống trúng đầu vậy, quả thật là chuyện cúi đầu đi đường lại gặp được vật báu.

    Bành Vân Phong vui mừng vô cùng, cũng biết nếu không phải có Thị trưởng Hạ, thì đâu có y ngày hôm nay? Những lời cảm ơn thừa thãi cũng không nên nói nữa, chỉ đến văn phòng Thị trưởng Hạ, cúi người thật thấp trước mặt Thị trưởng Hạ, sau đó hai mắt đầy lệ, quay người rời đi, để lại cho Thị trưởng Hạ một cái bóng dứt khoát và kiên quyết.

    Cái biểu hiện ra chính là, kẻ sĩ này sẽ làm tri kỷ tri âm cho đến chết!

    Tuy rằng Thị trưởng Hạ không được thuận lợi tiếp nhận chức vụ Bí thư, nhưng trong Thiên Trạch lại không hề có sự đồng tình nào, chỉ có Thị trưởng Hạ mới là nhất, cái gì mà Chủ nhiệm phòng Nghiên cứu chính sách cũng đi làm Bí thư? Ai nghe người ta bịa chuyện chứ?



    Khi nhận được điện thoại của Tống Triêu Độ, Hạ Tưởng đang định thả lỏng một chút, cùng Tống Nhất Phàm cưỡi ngựa ở thảo nguyên. Vốn dĩ Tống Nhất Phàm mặc váy, nhưng váy lại không thích hợp để cưỡi ngựa, nhưng cô lại ham vui, cứ muốn cưỡi, Hạ Tưởng đành phải làm phu ngựa, đích thân dẫn ngựa cho cô.

    Tống Nhất Phàm ngồi nghiêng trên thân ngựa, đôi chân trắng dường như phơi bày ra ngoài, khiến người ta nhìn vào có thể mê mẩn. Quay qua quay lại, thúc vòa bụng ngựa, so với thân mình bóng loáng của con ngựa, tạo thành một bức tranh vô cùng tuyệt đẹp.

    Một trận gió thổi qua, Tống Nhất Phàm không để ý, váy bị bay tung lên cao, lộ ra bên trong, vừa lúc bị Hạ Tưởng nhìn thấy, Tống Nhất Phàm liền đỏ mặt:

    – Thật xấu hổ, không có mặt mũi gì hết, lại đi nhìn con gái trần truồng.

    Hạ Tưởng không nói được gì nữa, hắn chưa thấy gì được không, đang định phản biện mấy câu, Tống Triêu Độ đã gọi điện thoại đến.

    – Hạ Tưởng, Thiên Trạch cao rộng như vậy, bây giờ lại mênh mông bao la, tùy cậu thi triển tài học rồi.

    Giọng nói Tống Triêu Độ không hề mệt mỏi, dường như đối với việc sắp rời tỉnh Yến, không hề có gánh nặng tâm lý nào,

    – Đối với lần điều chuyển nhân sự này, cậu có suy nghĩ gì không?
     
  3. Phần 23
    Trời trong xanh? Hạ Tưởng ngẩng đầu nhìn trời, Tống Triêu Độ quả thật nói đúng, hôm nay thời tiết sáng sủa, trời xanh mây trắng, đặc biệt dễ chịu, thật đúng là trời trong xanh, thấy cả chim nhạn bay về phía nam



    Gió thổi vi vu, có chút mát mẻ. Gió lạnh mùa thu đến hơi sớm, Thiên Trạch cuối tháng 8, đã ngửi được hơi thở của mùa thu.

    Thời gian qua mau thật, từ hai mắt tối đen khi hắn mới đến Thiên Trạch, đến hiện tại đã bước đầu nắm đại cục trong tay, hơn nữa đã đặt nền móng cơ cấu kinh tế của thành phố Thiên Trạch, dọn đường cho sự phát triển kinh tế Thiên Trạch, cục diện trước mắt quả thật không dễ có được. Nhưng nghĩ lại, những hành vi hắn đã làm ở Thiên Trạch, vừa không giống với cuộc chiến sinh tử cùng Bạch Chiến Mặc ở quận Hạ Mã, vừa không giống cuộc chiến binh đao cùng Nga Ni Trần ở thành phố Lang, trên cơ bản có thể xem như không đánh mà thắng đã giải quyết từng vần đề khó khăn

    Quay đầu nhìn lại, quả thật có một sự bình lặng và thong dong của bầu trời trong xanh

    Trời trong xanh – chỉ sợ cũng là sự đánh giá của Chủ tịch tỉnh Tống đối với những gì hắn đã làm ở Thiên Trạch, cũng là Chủ tịch tỉnh Tống tự nỗ lực. Người trong quan trường, nếu thật có thể mọi chuyện làm được trời cao trong xanh và nhẹ nhàng như mưa lất phất để giải quyết tất cả vấn đề, thì đúng là đã đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa mất rồi. Đáng tiếc chính là, điều quyết định anh phải đao kiếm giao tranh hay là thủ đoạn nhẹ nhàng lại không phải là chính bản thân anh, mà là anh đối đầu với đối thủ như thế nào

    Về phần lập trường thỏa hiệp và nhượng bộ mà Chủ tịch tỉnh Tống đã áp dụng ở trong lần điều chỉnh nhân sự này, Hạ Tưởng cũng đã đoán được bảy tám phần, hiện tại Chủ tịch tỉnh Tống hỏi đến, mặc kệ là khảo nghiệm cũng được, hay là cố ý hướng hắn giải thích cũng vậy, hắn chỉ thản nhiên cười:

    – Vào lúc ấy, ý tưởng cũng là có một chút, tuy nhiên hiện tại nghĩ lại, ngẩng đầu nhìn bầu trời mùa thu, lại không có ý tưởng gì. Đúng như lời Chủ tịch tỉnh Tống vừa nói, trời cao mây trắng, lòng dạ liền trống trải hơn rất nhiều.

    – Cậu hiểu là tốt rồi. Hạ Tưởng, đừng có nút thắt tâm lý, phải tin tưởng ánh mắt chính ngươi

    Tống Triêu Độ với vị trí Chủ tịch tỉnh, muốn khai sáng một Thị trưởng, cũng là bởi vì giữa ông ta và Hạ Tưởng có quan hệ tâm đầu ý hợp, nếu không đổi người khác, thích có ý tưởng thì mặc bây, lãnh đạo cấp trên còn muốn an ủi cho anh hả?

    Theo sau, Tống Triêu Độ lại nói sang Tống Nhất Phàm:

    – Tiểu Phàm lớn rồi, cậu nên dạy nó thêm một số đạo lý làm người, đừng để nó quá phóng túng

    Tống Nhất Phàm đoạt lấy điện thoại:

    – Ba, không được nói xấu con. Con một không trộm, hai không cướp, ba không phản đối chính trị, ba dựa vào cái gì nói con quá phóng túng? Con nói cho ba biết, con hiện tại đến bạn trai cũng chưa có, có thể nói là người tốt trong số người tốt. Thôi, không nói với ba nữa, con còn phải đi chơi nữa, mặc kệ ba

    Tống Triêu Độ bất đắc dĩ nói:

    – Được, được, con chơi cho vui, đừng gây thêm phiền phức cho Hạ Tưởng là được

    Đứa con gái yêu quý duy nhất, lại thương yêu như ngọc quý trong tay, ông ta đối với cô bé đúng là hết cách

    Cũng may, Tống Nhất Phàm kỳ thật vừa không bị nuông chiều lại không tùy hứng, ngoại trừ hơi thích chơi xỏ lá ra, cũng là một đứa con gái ngoan ngoãn hiếm có

    Hạ Tưởng tiếp tục dẫn ngựa đi trước, cười nói:

    – Tiểu Phàm, em muốn thi nghiên cứu sinh? Có phải về sau còn muốn học lên tiến sĩ hay không?

    – Ừm!

    Tống Nhất Phàm nặng nề trả lời một tiếng, vừa gật đầu, vừa hái hoa dại ven đường

    – Em rất thích bầu không khí của trường học, ngoại trừ có một số nam sinh đáng ghét ra, những thứ khác cũng tạm được, ít nhất không cần quan tâm quá nhiều sự nghiệp. Về sau ở lại trong trường nghiên cứu học vấn, còn tốt hơn nhiều so với ra ngoài xã hội anh lừa tôi gạt. Học vấn sẽ không gạt người, chỉ có nhân tài sẽ gạt người.

    – Nói như vậy, em sau này sẽ thành làm một nữ tiến sĩ rồi? Không đơn giản, anh vẫn chưa quen biế với nữ tiến sĩ nào, vừa hay, em làm nữ tiến sĩ đầu tiên mà anh biết

    – Được đó, được đó

    Tống Nhất Phàm kỳ thật tuổi cũng không nhỏ, cô nhỏ hơn Hạ Tưởng 10 tuổi, năm nay cũng 21 tuổi, nhưng ở trước mặt Hạ Tưởng, vẫn là cô nữ sinh trung học nghịch ngợm đáng yêu năm xưa, dường như cô chỉ phát triển thân thể đầy đặn và trưởng thành thôi, mà không phải là tâm trí

    – Anh Hạ, anh nói xem sau này em phải tìm một bạn trai thế nào? Sao em cứ thấy con trai bên cạnh hoặc là rất nông cạn, hoặc là rất tự đại, hoặc là cái tôi quá lớn, hoặc là tự ti, sao không có một người thuận mắt?

    Tống Nhất Phàm luôn lấy Hạ Tưởng để so sánh con trai bên cạnh mình, đương nhiên không thể so sánh được rồi. Hạ Tưởng vừa có một cơ thể trẻ trung, lại có tâm trí thành thục. Rất nhiều cô gái, nhất là cô gái có ánh mắt cao, bình thường đều thích đàn ông bề ngoài anh tuấn đồng thời lại thành thục điềm đạm, đáng tiếc, thanh niên trẻ sao có thể thành thục điềm đạm được chứ?

    Thành thục và điềm đạm đều là sự lắng đọng lại của năm tháng mà tạo thành, không trải qua tang thương mài dũa ở nhân gian, một người đàn ông sẽ không phát ra hương vị đàn ông nồng đậm và thâm trầm. Hơn nữa Tống Nhất Phàm tử lúc nhỏ đã ở cùng Hạ Tưởng, Hạ Tưởng chính là hình tượng đàn ông hoàn mỹ nhất trong cảm nhận của cô

    Hai người, một ngựa, trời cao trong vắt, bầu trời xanh ngắt, ánh nắng tươi sáng nhưng không gay gắt, gió nhẹ mát mẻ nhưng không mạnh mẽ, là thời gian thanh thản dễ chịu hiếm có. Một loạt điều chỉnh nhân sự ở tỉnh làm người ta hoa cả mắt qua đi, khi Trần Khiết Văn sắp rời khỏi Thiên Trạch và Lưu Hội Nhân chưa tới nhậm chức, Hạ Tưởng tranh thủ hưởng xái nửa ngày thanh nhàn, cũng thật sự thả lỏng một lần.

    Có Tống Nhất Phàm làm bạn, khiến tâm tình hắn tốt hơn. Theo hắn thấy, Tống Nhất Phàm chính là bảo vật vui vẻ, có thể khiến hắn thả lỏng nhất, khiến hắn không bố trí phòng vệ nhất

    Lưu Hội Nhân cuối cùng có phải là người của Phạm Duệ Hằng hay không, chủ yếu là phải xem y có thức thời hay không, tiến đến thành phố Thiên Trạch, muốn kiếm chác chiến tích, thì có thể. Muốn khoa tay múa chân sửa đổi phương châm phát triển kinh tế Thiên Trạch, mơ đi. Hiện tại thế cục Thiên Trạch, đã được khống chế chặt chẽ ở trong tay Hạ Tưởng, trừ phi điều chuyển hắn khỏi Thiên Trạch, nếu không ai cũng đừng mơ có thể áp đảo được hắn

    Hạ Tưởng rất rõ dụng ý của Tống Triêu Độ khi cố giữ hắn ở lại Thiên Trạch, một là đem kế hoạch phát triển kinh tế nắm trong tay thật sự được thực hiện, đem chiến tích thật tế, làm tới mức thật sự vứt bỏ được chiếc mũ nghèo hèn của Thiên Trạch, để người ta lưu lại ấn tượng đến nơi đến chốn. Hai là đảm nhiệm Thị trưởng thêm một thời gian, thì trên lý lịch cũng được viết tốt đẹp hơn một chút. Đợi đến khi một mức độ nhất định, lý lịch liền thành manh mối để người khác lấy ra mà nói.

    Trời cao trong xanh mới có thể nhìn được lâu dài, trân trọng của Chủ tịch tỉnh Tống đối với hắn, tính toán chu toàn, Hạ Tưởng sao có thể không biết? Chỉ có điều hắn mơ hồ có chút lo lắng, Tống Triêu Độ sau khi rời khỏi tỉnh Yến, là điều chuyển ngang hay là lên chức, sẽ đi về đâu?

    Năm 2007, điều động cấp cao trong nước vẫn là rất thường xuyên, Hạ Tưởng nhớ không được xác thực lắm, chỉ nhớ mang máng Tống Triêu Độ ở hậu thế, vào cuối năm 2007 mới chính thức đảm nhiệm Chủ tịch tỉnh. Trí nhớ hắn đối với Quan Viễn Khúc là rõ ràng nhất, là người nối nghiệp chỉ định, ai lại không ghi tạc trong lòng? Người có đầu óc đều sẽ chú ý tới người nối nghiệp tiếp theo là ai.

    Đương nhiên đối với Cổ Thu Thật cũng nhớ vô cùng rõ ràng, sự đột biến về tin đồn của người nối nghiệp cách một nhiệm kỳ, cùng với lịch sử thăng quan vù vù của anh ta, không khiến người ta chú ý mới lạ. Đối với chuyện lớn khác của lịch sử, thì có chút không rõ lắm

    Tống Triêu Độ so với đời sau ít nhất đã đảm nhiệm Chủ tịch tỉnh sớm hơn một năm, hơn nữa căn cơ củng cố, ưu thế tuổi tác rõ ràng. Ở trong quan trường, tuổi tác chính là bảo vật, có khi chênh lệch một hai tuổi có thể quyết định là trên hay dưới

    Hạ Tưởng suy nghĩ chợt xa chợt gần, trong chốc lát là thế cục Thiên Trạch, lúc thì thế cục ở tỉnh, lúc thì thế cục trong nước, vừa nghĩ tới Trần Phong, Tống Triêu Độ, lại nghĩ tới Tống Triêu Độ đi rồi, tỉnh Yến sẽ do ai đảm nhiệm Chủ tịch tỉnh cũng là vấn đề mấu chốt. Cao Tấn Chu hy vọng lớn nhất, Mai Thái Bình cũng không phải là không có khả năng, thậm chí Lý Ngôn Hoằng cũng rất có triển vọng.

    Thậm chí không bài trừ khả năng có con ngựa đen xông ra, thí dụ như Đàm Quốc Thụy.

    Đương nhiên, còn có một khả năng là trung ương hàng không xuống.

    Hiện tại đã là cuối tháng 8, phỏng chừng trong nửa tháng, điều chỉnh cán bộ của thành phố Thiên Trạch và trong tỉnh sẽ lần lượt được đưa ra, tiến nhập thời kì mới. Hạ Tưởng thật ra tràn đầy kỳ vọng đối với Lưu Hội Nhân, cũng muốn xem, Lưu Hội Nhân là một người thế nào, có biết làm người hay không

    Nghĩ quá nhiều, thì có chút thất thần, không chú ý đã đi đến phía trên sườn núi cao. Khi đi xuống, ngựa mất móng trước, Tống Nhất Phàm kinh hô một tiếng, sau đó lập tức ngã từ trên ngựa xuống

    Hạ Tưởng hết hồn, ngựa không cao, nhưng hắn đối với Tống Nhất Phàm yêu thượng như ngọc quý, thì sao có thể để cô chịu thương tổn được, vội vàng nghiêng người, vươn hai tay ôm lấy eo Tống Nhất Phàm. Cũng may, vừa mới ôm lấy Tống Nhất Phàm vào lòng, không để cô té ngã xuống đất, thì bất ngờ chân trợt một cái, cả người ngã nhào trên mặt cỏ

    Vì bảo vệ không để Tống Nhất Phàm té xuống, Hạ Tưởng liền để lưng sau chạm đất, đặt Tống Nhất Phàm trên người hắn. Tống Nhất Phàm cũng hay thật, đã là lúc nào rồi cũng không quên quấy rồi, sau khi té trên mặt đất, ngược lại xoay người cưỡi lên Hạ Tưởng, còn khanh khách cười không ngừng:

    – Không cưỡi ngựa, thì cưỡi anh vậy.

    Cô quên mất, khi cưỡi ngựa, cô là ngồi nghiêng một bên, hiện tại là ngồi trên người Hạ Tưởng, hai chân tách ra, lại đang ngồi ngay bụng dưới Hạ Tưởng, lại bởi vì nguyên nhân đang ngồi trong bụi cỏ, chiếc váy bị cây cỏ treo lên, giống như đang treo túp lều, lộ ra hai chân mượt mà, mùi hương thoang thoảng, nhìn lại, thì giống như cô chỉ mặc một chiếc quần xịp hình hoạt họa ngồi trên Hạ Tưởng vậy
    156182_15.jpg
     
  4. Phần 24
    Hạ Tưởng thân dưới là cây cỏ mềm mại, trên đầu là bầu trời xanh, trên trời là những đám mây trong, trên người là một cô gái xinh đẹp, lại ở tư thế ngồi mờ ám như thế, nếu không động lòng sẽ không phải là đàn ông, đặc biệt là Tống Nhất Phàm hiện tại, trẻ trung, đầy đặn, dáng người cực chuẩn, nhìn thế nào cũng giống một quả táo chín mọng
    156182_08.jpg
    Hạ Tưởng lại không thể khống chế được, liền có phản ứng.

    Tống Nhất Phàm đang cảm thấy chơi rất vui, liền cảm thấy thân dưới có gì khác thường, đầu tiên là sửng sốt:

    – Cái gì mà…

    Sau đó lại ý thức được là gì, lập tức mặt đỏ tới mang tai, lại cúi đầu thì nhìn thấy tư thế không đúng đắn và hai chân lõa lồ bên ngoài, không khỏi kinh hô một tiếng, lập tức nhảy dựng lên

    – A, lưu manh!

    Thật sự là không nói lý, rõ ràng hắn bị đùa giỡn một cách lưu manh, lại thành ra hắn là lưu manh, Hạ Tưởng xoay người ngồi dậy, sau lưng vẫn còn đau nhức, hắn cũng không thể nói lý được

    Tống Nhất Phàm nhảy quá mạnh, váy bị cây cỏ cắt qua, lộ ra một lỗ to bằng nấm tay. Cô cũng không thèm nhìn, trốn ở sau con ngựa, không dám nhìn Hạ Tưởng.

    Hạ Tưởng cũng mặc kệ cô, biết tính khí cô nửa thật nửa giả, liền nằm xuống làm bộ ngủ. Chỉ chốc lát sau, Tống Nhất Phàm lại lén lút tiến đến, cầm một cọng cỏ chọc mũi hắn…



    Tống Nhất Phàm ở Thiên Trạch ba ngày, cũng không biết có phải là Liên Nhược Hạm cố ý trêu ghẹo không, mà sắp xếp cho Tống Nhất Phàm ở tại cung bắc. Tống Nhất Phàm làm sao biết được ý nghĩ xấu của Liên Nhược Hạm, vô cùng mừng rỡ, nói cô là bắc cung nương nương, khiến Hạ Tưởng liên tục lắc đầu trong ánh mắt đầy thâm ý của Liên Nhược Hạm

    Tống Nhất Phàm chân trước mới vừa đi, ngày Trần Khiết Văn rời khỏi Thiên Trạch đã đến, nói cách khác, Lưu Hội Nhân cũng sắp đến Thiên Trạch nhậm chức!

    Khi Trần Khiết Văn rời chức, Hạ Tưởng lãnh đạo toàn thể lãnh đạo các ban ngành thành ủy Thiên Trạch, kể cả, người phụ trách chủ yếu của Mặt trận Tổ quốc, xếp thành hàng vui vẻ đưa tiễn.

    Trần Khiết Văn nắm chặt tay Hạ Tưởng, cảm thán vô hạn:

    – Hơn một năm nay, cùng Thị trưởng Hạ làm việc là một khoảng thời gian vui vẻ nhất từ khi tôi theo chính trị tới nay, Thị trưởng Hạ hài hước khôi hài, tài trí hơn người, vượt qua thử thách trên chính trị, tinh thông trên thương trường, quả thật là nhân tài khó được. Tôi vẫn rất muốn tiếp tục cùng làm việc với Thị trưởng Hạ, cùng nhau xây dựng Thiên Trạch, tuy nhiên vẫn phải phục tùng tổ chức an bài

    Hạ Tưởng nghe qua thì thôi, bởi vì Trần Khiết Văn nói không phải là nói mát, chính là đang nói người khác, dù sao không phải nói hắn, còn trải qua một thời gian vui vẻ nhất, thế mà bà ta cũng nói ra được. Tuy nhiên người nối nghiệp lại là một vấn đề khác, hắn cũng liền cười, vẻ mặt tiếc hận nói:

    – Rất đáng tiếc, Bí thư Trần nói đi là đi, tôi cũng muốn nghe Bí thư Trần dạy bảo nhiều hơn, công tác dưới sự chỉ đạo của Bí thư Trần mới kiên định trong lòng, mới không phạm sai lầm

    Bùi Nhất Phong cố nín cười, Thị trưởng Hạ nói câu đầu thì chẳng khác gì câu truy điệu, nói đi là đi, sao mà nghe không được tự nhiên mấy.

    Trần Khiết Văn mặt mày nhăn nhó, lại nghĩ lại, có lẽ là cô suy nghĩ quá nhiều, thì lại gượng cười, khách khí vài câu, lại cùng từng người bắt tay. Nói là bắt tay, kỳ thật chính là chuồn chuồn lướt nước hời hợt gật gật đầu, nói thật, cô không có một tia lưu luyến nào đối với thành ủy Thiên Trạch, còn đối với lãnh đạo chủ yếu của Đảng và Chính quyền ở đây, gần như toàn bộ đều không có ấn tượng tốt.

    Nhất là đối với hai người Bùi Nhất Phong, Từ Hâm, đến cười cũng không, chỉ nắm tay một cái thì buông, vẻ mặt nghiêm túc.

    Ô tô Trần Khiết Văn dần biến mất ở xa xa, tất cả người tiễn đưa ở đây dường như đều thở phào một cái từ tận đáy lòng, hình như có nhận thức chung mà không cần giao lưu – Bí thư Trần cuối cùng đi rồi.

    Đúng vậy, Trần Khiết Văn cuối cùng rời khỏi Thiên Trạch, cô ở Thiên Trạch trước sau bốn năm năm, kinh tế Thiên Trạch dừng lại không tiến, sự nghèo nàn lạc hậu của toàn tỉnh vẫn không thay đổi … là không thay đổi, đứng đầu từ dưới đếm lên mà vẫn luôn kiên trì ở vị trí thứ nhất, cũng không dễ dàng.

    Đều nghĩ rằng Trần Khiết Văn vừa đi, Lưu Hội Nhân lập tức sẽ tới nhậm chức, không ngờ xuất hiện biến cố, Lưu Hội Nhân bất ngờ ngã bệnh, hơn nữa còn bệnh không nhẹ, cần nằm viện trị liệu. Tỉnh ủy quyết định, đồng chí Hạ Tưởng tạm thời chủ trì công tác đảng chính thành phố Thiên Trạch

    Nửa tháng sau, điều chỉnh nhân sự toàn tỉnh đều hạ xuống màn che, bởi vậy những sự xáo trộn và tàn dư mang lại, cũng dần dần phân tán thành tro bụi. Về phần li hợp sau này của bộ máy mới điều chỉnh, thì là vấn đề của các Bí thư Thành ủy, Tỉnh ủy tự nhiên không cần quan tâm quá nhiều

    Sự chú ý của Tỉnh ủy lập tức rơi xuống chiếc ghế trống sau khi Tống Triêu Độ đi rồi. Tỉnh Yến tiến vào thời đại sau Tống Triêu Độ, lúc đó Mai Thái Bình, Cao Tấn Chu, Lý Ngôn Hoằng, Đàm Quốc Thụy đều bắt đầu hành động, dù sao cũng là ngai vàng của Chủ tịch của một tỉnh, ai mà không thèm nhỏ dãi ba thước? Trong một đời người, không có mấy lần cơ hội được ngồi vào vị trí chính, cơ hội một khi qua đi, có lẽ vĩnh viễn không trở lại nữa

    Đến cả Mai Thái Bình và Lý Ngôn Hoằng luôn luôn trấn tĩnh, cũng ngồi không yên, không ngừng gọi điện thoại lên Bắc Kinh hỏi han. Cao Tấn Chu cũng không cam yếu thế, y cũng đã mài mò ở bộ máy chính phủ năm sáu năm, từ Phó chủ tịch tỉnh bình thường đến ủy viên thường vụ Phó chủ tịch tỉnh, rời đến Phó chủ tịch thường trực tỉnh, đã chạy một quãng dường dài tại tỉnh Yến, rất không dễ dàng.

    Nhưng không dễ dàng thì không nhất định hoa rơi trên đầu, nhất thiết phải có quan hệ có ân tình mới được. Cao Tấn Chu biết, y và Lý Ngôn Hoằng đều người của nhà họ Ngô, nhưng lại được ông cụ Ngô coi trọng ở mức khác nhau, nếu so sánh thì, Lý Ngôn Hoằng được đánh giá cao hơn. Cuối cùng khả năng gia tộc ủng hộ Lý Ngôn Hoằng sẽ cao hơn, tuy rằng nói phải phục tùng đại cục, lấy lợi ích của gia tộc làm trọng, nhưng khi sự tình liên quan đến tiền đồ trọng đại của mình, thì nên cố gắng tranh thủ, mà không thể thả lỏng.

    Mai Thái Bình cũng là như thế, ông ở tỉnh Yến cũng đã một thời gian, lần này nếu có thể thuận lợi đảm nhiệm Chủ tịch tỉnh, cũng là vì nhà họ Mai nở mày nở mặt. Trước kia ông còn ôm ý tưởng xem tỉnh Yến như bàn đạp, không ngờ từ Trưởng ban Tổ chức cán bộ đến Phó bí thư, chôn vùi ở tỉnh Yến hơn bốn năm năm, cũng có cảm tình, nếu tiếp tục ở tỉnh Yến đảm nhiệm Chủ tịch tỉnh, cũng thuận tiện khi cần có thể về Bắc Kinh hoạt động

    Nhà họ Mai, cũng huy động toàn bộ.

    Đàm Quốc Thụy mặc dù thất lợi trong cuộc giao tranh lần trước với Tống Triêu Độ, nhưng hiện tại cũng cảm thấy cơ hội tới rồi, cũng nên chú ý đến hoạt động, ba ngày hai lần chạy lên Bắc Kinh

    Trong khoảng thời gian ngắn, Tỉnh ủy tỉnh Yến lòng người dao động, ai nấy như lâm đại địch.

    Vốn trước kia quan hệ của Mai Thái Bình và Lý Ngôn Hoằng không tốt cho lắm, hiện tại bởi vì hai người đều xem đối phương như đối thủ cạnh tranh hùng mạnh nhất, trước kia khi gặp mặt còn chào hỏi, hiện tại gặp mặt chỉ khẽ gật đầu, sau đó hai người liền mắt không chớp mà lướt qua vai nhau

    Đến cả Cao Tấn Chu và Lý Ngôn Hoằng, khi gặp mặt cũng thêm một lớp ngăn cách. Người trong quan trường, bình thường dù cho quan hệ có tốt đẹp, một khi đến thời điểm tranh giành một vị trí mấu chốt, thì đều thành đối thủ, hơn nữa còn là đối thủ một mất một còn. Đương nhiên, sau khi kết quả cuối cùng được xác định, lại sẽ một lần nữa trở lại quỹ đạo vốn có

    Đây là hai mặt đời người của người trong quan trường

    Tỉnh ủy Tỉnh Yến, tin đồn thổi, tin hành lang, tin suy đoán, đều truyền khắp nơi



    Hạ Tưởng tuy rằng cũng quan tâm sự thay đổi nhân sự của Tỉnh ủy, nhưng một là cấp bậc so với hắn cách nhau quá xa, hai là hắn quan tâm nhất chỉ có hướng đi của Tống Triêu Độ, đối với việc ai tiếp nhận chức vụ Chủ tịch tỉnh cũng không để ở trong lòng, bởi vì quan tâm cũng vô dụng, nhưng Tống Triêu Độ trong chuyện này vẫn kín miệng như bưng, hắn khẳng định sẽ không lắm miệng hỏi đến.

    Thêm một chuyện chi bằng ít một chuyện, huống chi hắn hiện tại rất là bận rộn, một thân kiêm hai chức.

    Lưu Hội Nhân rốt cuộc có thể làm người hay không thì khó mà nói, nhưng y sinh bệnh cũng thật đúng thời điểm, khiến Phạm Duệ Hằng trên mặt cảm thấy tối đen, bởi vì Lưu Hội Nhân trải qua một cuộc phẩu thuật không nhỏ, ít nhất sau tháng 10 mới có thể xuất viện. Nói cách khác, Hạ Tưởng ít nhất phải một thân kiêm hai chức thêm hai tháng!

    Gần như là chuyện cười cho toàn tỉnh, Lưu Hội Nhân có thể là đề danh nằm ngoài dự đoán mọi người của Phạm Duệ Hằng, kết quả Lưu Hội Nhân tặng cho y một cơn bệnh nặng nằm ngoài dự đoán, thật sự là bùn lầy đỡ không được tường.

    Hạ Tưởng quả thật bận ngập đầu, một tay cầm giữ hai gánh nặng đảng chính, thật đúng là sự tình không phải một người có khả năng làm được, may thay có Trần Thiên Vũ toàn lực giúp hắn, lại có Ngô Minh Nghị cũng một lòng phụ tá, hắn coi như miễn cưỡng ứng phó được

    Vốn sự tình ai tranh đoạt ngai vàng Chủ tịch tỉnh, Hạ Tưởng quyết định không đếm xỉa đến, tuyệt không nhúng tay, nhưng vẫn thoát không khỏi được sự giằng co ân tình, Cao Tấn Chu mấy lần điện thoại mời hắn ngồi lại với nhau – không phải lấy thân phận của Phó chủ tịch thường trực tỉnh, mà là lấy thân phận của người bạn cũ. Hạ Tưởng thật đúng là không tiện chối từ, hắn biết dụng ý của Cao Tấn Chu, là coi trọng quan hệ giữa hắn và ông cụ Ngô, nói thay vài câu tốt đẹp

    Sau đó Cao Tấn Chu lại đưa ra lão Cao, Hạ Tưởng bất đắc dĩ đành phải đáp ứng ở Bắc Kinh gặp mặt
     
  5. Phần 25
    Mặt, cũng đã gặp rồi, cũng cùng lão Cao trò chuyện với nhau thật vui. Trong bữa tiệc, ai cũng không nói đến thế cục tỉnh Yến, nhưng đều là lòng hiểu không nói ra. Hạ Tưởng cũng khó mà nói gì, bởi vì hắn biết có một số lời có thể nói, cũng có một số lời tuyệt đối không thể nói. Quan hệ giữa hắn và ông cụ Ngô vẫn luôn rất tốt, chính là bởi vì hắn không nhiều chuyện lắm sự, không có lòng tham, chưa từng có hướng nhà họ Ngô yêu cầu đòi hỏi gì. Nếu hắn đề xuất yêu cầu không nên đề xuất, nói ra lời không nên nói, với thân phận của người ngoài nhúng tay sự vụ nội bộ nhà họ Ngô, thì chính là không hiểu chuyện



    Ông cụ Ngô có lẽ sẽ không nói gì hắn, nhưng Ngô Tài Dương cũng được, thậm chí Ngô Tài Giang cũng thế, đều sẽ có cái nhìn không tốt đối với hắn, nhận định hắn chạy vào giữa thế lực của gia tộc, có ý đồ bất lương.

    Khiến Hạ Tưởng thật không ngờ chính là, Lý Ngôn Hoằng rất ít chủ động liên hệ hắn, cũng không ngờ sau vài ngày hắn và Cao Tấn Chu gặp mặt, gọi điện thoại cho hắn, đề xuất gặp mặt ở Bắc Kinh.

    Hạ Tưởng liền biết, một vị trí Chủ tịch tỉnh, khiến cho cuộc cạnh tranh giữa hai người tài giỏi của nhà họ Ngô, đã tiến vào tình trạng gay cấn

    Cuối cùng Hạ Tưởng vẫn cùng Lý Ngôn Hoằng gặp mặt, cũng là nâng cốc nói chuyện vui, nhưng đều không nói đến chính sự. Có đôi khi không tiếng động thắng có tiếng động, hoạt động với nhau cái cần chính là sự ăn ý, hơn nữa với cấp bậc của Lý Ngôn Hoằng, nói ra lời thỉnh cầu Hạ Tưởng hỗ trợ, y cũng không thể nói ra miệng được, Hạ Tưởng cũng tiếp nhận không nổi

    Trước khi thế cục tỉnh Yến vẫn chưa sáng tỏ – điều động Chủ tịch tỉnh là chuyện lớn, mấy tháng thậm chí nửa năm mới có kết quả cũng rất bình thường – trong nước xuất hiện mấy lần thay đổi nhân sự quan trọng, lại lần nữa thu hút sự chú ý của giới truyền thông nước ngoài

    Giữa tháng 9, Ủy viên bộ Chính trị Trung ương Đảng cộng sản Trung Quốc, Bí thư Thành ủy thành phố Hạ Giang Quan Viễn Khúc từ nhậm Bí thư Thành ủy thành phố Hạ Giang, đảm nhiệm hiệu trưởng trường Đảng trung ương. Tin tức một khi công bố, giới truyền thông trong ngoài nước kinh ngạc, nhất là giới truyền thông nước ngoài, càng dài dòng đưa tin về cuộc đời và lời giới thiệu vắn tắt của Quan Viễn Khúc, dường như Quan Viễn Khúc là người nối nghiệp tiếp theo, sau đó lại phân tích rất nhiều về danh sách và xếp hạng của người lãnh đạo Đảng cộng sản Trung Quốc trước đây, cùng với hướng đi tổng thể của cục diện chính trị

    Ngược lại, Hạ Tưởng biểu hiện vô cùng bình tĩnh, bởi vì hắn đã sớm một bước biết được kết quả. Tuy nhiên lịch sử vẫn xuất hiện lệch lạc nhất định, Quan Viễn Khúc từ nhậm Bí thư Thành ủy thành phố Hạ Giang sớm hơn một tháng, chẳng lẽ là gút mắc nào đó xuất hiện biến cố?

    Quả nhiên, gần một tuần sau, trung ương lại tuyên bố, Ngô Tài Dương kiêm nhiệm Trưởng ban Tổ chức cán bộ chức vụ trung ương, không còn kiêm nhiệm chức vụ Trưởng ban Tuyên giáo trung ương!

    Hạ Tưởng giật mình không nhỏ!

    Ban Tổ chức Trung ương và Ban Tuyên giáo Trung ương hai Bộ trưởng tuy rằng đều là Ủy viên bộ Chính trị Trung ương, nhưng hiển nhiên Ban Tổ chức Trung ương hiển hách hơn, quản lý mũ quan của thiên hạ, không phải người được Tổng bí thư tín nhiệm sẽ không được đảm nhiệm, chẳng lẽ nói, Ngô Tài Dương được Tổng bí thư tín nhiệm sâu sắc? Bởi vì căn cứ thông lệ, Trưởng ban Tổ chức Trung ương đều là trạm kế tiếp để thăng tiến vào ủy viên thường vụ bộ Chính trị trung ương

    Nhà họ Ngô, quả không hổ là thế lực gia tộc đứng đầu, Ngô Tài Dương có hi vọng trở thành một trong chin người đứng đầu

    Cục diện chính trị trong nước thay đổi bất ngờ, cũng là vì buổi diễn tập chính trị sắp được tổ chức vào tháng 10. Hạ Tưởng rất rõ, Tổng bí thư ở nhiệm kỳ cuối này, đang ở toàn diện bố cục, sắp xếp điều chỉnh nhân sự quy mô lớn

    Nhưng thế cục tỉnh Yến, vẫn tạm thời chưa thấy động tĩnh, phỏng chừng việc điều động của Tống Triêu Độ, sắp tới hồi kết
    156182_13.jpg
    Chớp mắt đã tới quốc khánh, trong ngày quốc khánh, Phạm Tranh kết hôn, Hạ Tưởng tham dự hôn lễ, cùng Nghiêm Tiểu Thì liên hợp tặng Phạm Tranh một phần đại lễ. Phạm Duệ Hằng đối với việc Hạ Tưởng đến tham dự rất là cao hứng, nắm tay Hạ Tưởng, nói không ít lời cổ vũ. Phạm Tranh cũng nhiệt tình cùng Hạ Tưởng hàn huyên, nói là nếu Hạ Tưởng chưa kết hôn, nói gì cũng sẽ để hắn làm phù rể, còn Nghiêm Tiểu Thì làm phù dâu.

    Phạm Tranh đầu tiên là lôi kéo tay Hạ Tưởng giới thiệu cô dâu cho hắn quen biết, cô dâu là một cô gái rất điềm đạm nho nhã, tướng người trung bình, rất đoan trang, có thể nói rất xứng với Phạm Tranh. Sau đó Phạm Tranh lại lôi kéo Hạ Tưởng đi vào một căn phòng, giới thiệu một người khác cho hắn quen biết

    Người này khoảng 45 tuổi, đỉnh đầu hơi trọc, đeo kính cận nặng độ, vừa nhìn chính là hình tượng của học giả cao tuổi. Không đợi Phạm Tranh mở miệng, Hạ Tưởng liền lập tức đoán được người trước mắt là ai…

    Bí thư Thành ủy thành phố Thiên Trạch Lưu Hội Nhân!

    Lưu Hội Nhân giơ tay về phía Hạ Tưởng, cười rất nhạt nói:

    – Thị trưởng Hạ, hân hạnh gặp mặt.

    Hạ Tưởng cũng cũng không quá khách khí, thản nhiên cười:

    – Bí thư Lưu, hân hạnh.

    Phạm Tranh thấy hai người lời nói có vẻ như có xu thế không hợp nhau lắm liền vội vàng chắp tay, dẫn Hạ Tưởng ra khỏi phòng, lắc đầu nói:

    – Thật là một con mọt sách. Tôi cũng không hiểu sao cha tôi lại nhìn trúng ông ta cơ chứ. Thôi, không nhắc đến nữa, hôm nay anh em ta túy lúy một phen.

    Phạm Tranh đã thông minh hơn trước nhiều. Nói chuyện cũng rất có kỹ xảo. Hạ Tưởng biết Phạm Tranh có ý muốn cân bằng với hắn. Chuyện đã qua lâu như thế rồi, Hạ Tưởng lúc mới đầu đã không so đo tính toán gì. Bây giờ thì càng không. Hắn cười ha hả:

    – Anh không thể say được. Đêm động phòng hoa chúc mà say thì thật là đáng tiếc.

    Phạm Tranh cười ha hả:

    – Được rồi. Bây giờ ai mà chẳng biết ai? Đã sớm động phòng hoa chúc rồi, còn phải đợi đến đêm nay sao?

    Gặp Lưu Hội Nhân lần đầu, Hạ Tưởng có ấn tượng về anh ta không tốt lắm, cảm thấy hơi thở trí thức của anh ta quá đậm. Về phương diện đối nhân xử thế thì không được hay lắm.

    Trong hôn lễ của Phạm Tranh còn gặp Phương Cách.

    Phương Cách là vì Phương Tiến Giang lùi về tuyến hai nên hơi có chút buồn. Hạ Tưởng cũng hơi cảm thán. Năm đó công tử của Trưởng ban tổ chức cán bộ Thành ủy thành phố Yến đến nay vẫn là Phó cục trưởng. Khả năng cũng sẽ kẹt lại ở chức Phó cục trưởng đó. Nếu như không có người thay y ra mặt.

    Hạ Tưởng an ủi Phương Cách vài câu, để cho anh ta yên tâm công tác ở Tỉnh ủy, thì sẽ có cơ hội ngẩng đầu lên mà thôi. Phương Cách lại nói một câu khiến Hạ Tưởng không biết nên khóc hay cười :

    – Cha tôi lùi cũng lùi rồi. Tôi không vì chuyện của ông ấy mà là vì chuyện của Lam Miệt. Gần đây Lam Miệt khí lực dồi dào, làm tôi chịu không nổi, tôi không đáp ứng thì cô ấy bảo tôi có phụ nữ khác ở bên ngoài. Anh nói có tức không chứ? Đàn ông suốt ngày đối mặt với vợ của mình, có phải cứ thích là được đâu?

    Được, Hạ Tưởng vỗ vào bả vai của Phương Cách, chẳng nói gì khác nữa. Mọi người đều có phúc riêng, Phương Cách có lẽ tình trạng hiện tại rất tốt, nếu thực sự cho anh ta chìm nổi chốn quan trường thì sẽ là hại anh ta. Thôi vậy, Hạ Tưởng bèn bỏ đi cái suy nghĩ giúp đỡ Phương Cách.

    Ngày 15 tháng 10, Lưu Hội Nhân chính thức nhậm chức ở Thiên Trạch. Điều nằm ngoài dự liệu của mọi người chính là ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, Trưởng ban Tổ chức cán bộ Mai Thái Bình đích thân đến. Điều này khiến cho bao nhiêu người đều đoán già đoán non, Lưu Hội Nhân rốt cuộc là lai lịch thế nào mà có cả Bí thư Tỉnh ủy đích thân đề cử, lại có cả Trưởng ban Tổ chức cán bộ đích thân tiễn. Thật là quá vinh quang!
     
  6. Ngay cả Hạ Tưởng cũng hơi giật mình, không rõ Mai Thái Bình đề cao Lưu Hội Nhân là căn cứ vào suy nghĩ gì? Không nghe nói đến giữa Lưu Hội Nhân và Mai Thái Bình có mối quan hệ gì?

    Sau khi xong hết các trình tự, thành phố Thiên Trạch theo thường lệ cử hành tiệc liên hoan. Lưu Hội Nhân phát biểu nói chuyện. Trình độ phát biểu của anh ta cũng không tồi. Đúng là xuất thân chuyên gia lý luận, dù sao thì trong lời nói rất vừa độ, không dài dòng, nói rất hàm súc và lưu loát. Nhưng có một điều là, đều là những lời nói suông sáo rỗng. Hay nói cách khác lý luận rất là cao. Nhưng cụ thể đối với thành phố Thiên Trạch thì chẳng dùng được.

    Có lẽ là vì Lưu Hội Nhân thời gian phát biểu quá lâu nên Mai Thái Bình trong lúc đó nhíu mày mấy lần. Lưu Hội Nhân lại chỉ lo nói một cách chậm rãi, không hề nhận ra sự không vui của Mai Thái Bình. Chỉ một chi tiết nhỏ đã khiến Hạ Tưởng rút ra kết luận, về một số chi tiết nào đó Lưu Hội Nhân vẫn có khiếm khuyết, hơn nữa Mai Thái Bình đưa anh ta đến đây chắc không phải vì anh ta là người gì của Mai Thái Bình, mà lần này Mai Thái Bình đến đây là có mục đích khác.

    Quả nhiên khi tiệc liên hoan còn chưa chấm dứt, Mai Thái Bình liền ngồi không yên, kéo Hạ Tưởng sang một bên nói chuyện khiến cho mọi người mở rộng tầm mắt. Phó bí thư Mai rốt cuộc là đưa Lưu Hội Nhân đến đây hay là có chuyện muốn thương lượng với Hạ Tưởng đây?

    Mọi người đã đoán đúng rồi. Mai Thái Bình thật sự là đã dùng việc đưa Lưu Hội Nhân đến để ngụy trang việc tìm Hạ Tưởng. Nếu không thì với tư cách của Lưu Hội Nhân, thì làm sao đáng để Mai Thái Bình đích thân cùng đến nhậm chức đây?

    Mai Thái Bình vừa mở miệng, Hạ Tưởng không khỏi thầm cười gượng trong lòng. Đúng vậy, Mai Thái Bình cũng là vì cái ghế đẹp Chủ tịch tỉnh Yến, muốn thông qua hắn để truyền lời với Tống Triêu Độ. Bởi vì nếu như Tống Triêu Độ rời chức thì Trung ương sẽ trưng cầu ý kiến của Phạm Duệ Hằng và Tống Triêu Độ. Hay nói cách khác, ngoài Phạm Duệ Hằng ra thì việc đề cử của bản thân Tống Triêu Độ cũng cho thêm điểm cho người hậu bị.
     
    bánh bao thích bài này.
  7. bánh bao

    bánh bao Lính Mới Member

    Like thui... đọc e chịu lồi mắt lun á
     
    THIẾT MỘC CHÂN thích bài này.
  8. Post còn hoa mắt nói chi đọc =))
     

Chia sẻ trang này