Mụ Chủ Nhà

Thảo luận trong 'Truyện người lớn' bắt đầu bởi THIẾT MỘC CHÂN, 19/11/17.

Tags:
  1. Phần 1
    Nhân dịp bà chủ đi vắng, bọn nhóc tôi mở trò làm loạn. Tụi tôi không khác nào cảnh “ vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm “. Nói nào ngay, tại bà chủ dữ quá, bả mà ở nhà đố thằng nào dám ho he. Bả chửi như tát nước vào mặt, lại còn ngắt véo, nghiến răng nghiến lợi đấm, đá hung tàn. Tụi tôi nín khe, chịu đựng vì hế phản kháng là bả dọng còn nặng thêm.



    Tôi là thằng lớn đầu nhứt trong bọn, nên mấy nhóc thường gọi tôi là “ đại ca “. Tôi nói tụi nó chỉ được phép gọi khi bả hổng ở nhà, chớ léng phéng dùng danh xưng đó chắc bả phạng tôi xí lắc léo mất.

    Tôi nghĩ tới đòn của bả mà kinh, cứ nhè bắp vế non hay vùng háng tôi mà nhéo cái nào cái nấy đứt mẹ nó thịt hết trơn. Hồi này tôi lại bắt đầu trổ mã, cặc dái đã thấy dài dài, lại thêm ba cái lông loe hoe nên tôi sợ bả nắm được mớ lông rứt thì bỏ bố. Điều này tôi nhớ lâu vì một bữa bả đi thu nợ hổng được, dzìa thấy tôi bả đổ quạu ngang. Bả chụp lấy dái tôi mà lắc, kêu rầm trời: mày ăn con cặc gì mà đùm đề một đống.

    Đó là lần đầu tiên bả bụm cặc tôi thấy u một cục nên sẵn tay bà bóp nghiến như bóp con dế cơm. Tôi đau cu thì ít mà lông bị vặt muốn chết người nên khệnh khạng nhảy lò cò than: đau quá má ơi. Bả nghe lạ nên bắt tôi tuột quần cho bả coi, thấy lông dái tôi lòng thòng, bả tỏ vẻ ngạc nhiên: ủa chớ mày mọc lông hồi nào. Tôi biết trả lời làm sao đây nên nín thinh. Từ đó hơi có chuyện gì là bả cứ đè cặc dái tôi ra mà bụm, chửi. Tôi ớn bả kinh hồn.

    Bả nuôi tụi tôi tới mấy đứa, toàn là con trai. Bả chê con gái, nói tụi nó hôi, còn bọn con trai dù có dơ cũng dễ làm sạch. Lúc đầu tôi cóc hiểu bả muốn nói gì, sau mấy lần bả nọc từng thằng tụi tôi ra để rửa tôi mới biết. Bả nắm con cặc từng thằng tuốt như tuốt vỏ mía, đứa nào đứa nấy đau đổ mồ hôi hột mà nào dám kêu. Bả chặn lấy chỗ da bọc con cu mà xục như xục gạo, tội nghiệp da múm làm sao trật ra được. Bả xục thấy nó ngoan cố thì chửi om sòm: mẹ tụi mày, múm gì mà múm chặt, tao mà hổng làm tróc nó ra thì ăn cặc tụi bay.

    Tụi tôi nghe muốn sảng, cặc dái mà bả xục cho lòi khấc ra có họa là xé rách da còn gì. Vậy mà bả làm được, bả chộp cục xà bông bôi lên hai bàn tay rồi cứ thế vừa bụm hòn dái tụi tôi vừa thụt chỗ da qui đầu trật lên trật xuống. Cái đầu nấm lo le, như cổ con rùa thậm thà thậm thọt, bả thụt đã đời, cặc dái gì đỏ lựng, tụi tôi chết lên chết xuống, bất đồ bả nghiến trẹo răng giựt oàm một cái, cha mẹ ơi con cu lòi hẳn ra, máu tươm rướm ở chỗ da rách, vừa đau, vừa xót, thằng nào thằng nấy run thằn lằn, bả cười hề hề tự khen: có thế chớ.

    Tụi tôi đứa nào cũng bị đau cu mấy ngày liền, đêm nằm bợ kêu rên thảm thiết. Da múm bị tẩn mạnh nên chết cứng dưới đầu khấc, cồm cộm và đau kinh khủng. Tụi tôi sợ bả còn hơn sợ ma, vậy mà chiều tới bả hét bắt hết thảy tụi tôi lên gặp. Bả nói để tao coi có bị làm độc hôn. Bả trật quần tụi tôi ra, thằng nào cũng e ngại bị bả tóm con cu thì bỏ bố, bả búng khe khẽ vô cặc mỗi thằng, có thằng đau quá liệt luôn, còn tôi nhóc nhách gúc gúc cái đầu thì bả khen: mày mạnh dữ nghe nhỏ. Bởi vậy, mấy thằng nhóc phục tôi sát đất, tụi nó rì rầm: đại ca hay thiệt, bả búng sơ sơ mà đã ngóc đầu lên được. Tôi gạt đi: giỏi mụ nội tao, hổng cố cho nó ngóc lên, lỡ bả chụp bóp thì ba bốn tầng mây xanh cũng thấy chớ ở đó mà giỏi với dở.

    Bà chủ nuôi tụi tôi cốt để hầu hạ bả. Mỗi khi tắm, bả bắt thằng xách nước, thằng đổ bô, thằng nấu lá, thằng dọn chỗ, thằng soạn lấy đồ, rồi khi bả nằm chình lình ra cái thùng gỗ bập bềnh trong nước ấm thì bà bắt thằng kỳ giò, thằng rửa tay, thằng té nước, thằng lau mặt, thằng bóp vai cho bả. Riêng tôi bả dành cho việc phục dịch toàn bộ cho bả. Bà nói: tại tui lớn, tay chưn mạnh mới làm cho bà đã.

    Tôi vốn từ thuở cha sanh mẹ đẻ nào có phục vụ đàn bà, con gái hồi nào nên sợ hổng làm nên thân, nhưng bà biểu có gì bả chỉ vẽ cho, đừng sợ. Lần đầu tôi lo cho bả mà bắt run, người bả ú na ú nần, rờ vô đâu cũng đầy thịt với mỡ, tôi ké né, bà nạt: tao biểu mày làm mà quơ quào thì còn ra cái mẹ gì. Rồi bà lấy tay tôi nhấn xụt xụt lên hông, giúi nháo nhào vào đít la hoảng: đó mày làm mạnh như tao chỉ, còn hông tao bứt mẹ dái mày cho tởn. Nói rồi bả chụp cặc tôi bóp nghiến làm tôi chỉ kịp á lên, tưởng đâu hòn dái vọt lên cổ.

    Từ đó tôi hết dám õng ẹo. Một phần tôi cũng muốn trả thù bả nữa nên dọng bả nên thân. Tưởng bà chửi cho, ai dè bà khen mới chết. Bà nói: mày thụi vậy tao mới thấy đã. Bà uốn éo kêu đau xương, mỏi gân, rần rần tức ngực, lỏng le nơi đít, tôi quính quáng hổng biết làm chỗ nào trước, chỗ nào sau. Bà hét chỉ cho tôi chỗ này, chưa kịp vói tới đã nghe hối chỗ khác. Mấy thằng nhóc chúm chím cười, tôi giận muốn đục tụi nó cho chừa.

    Bả biểu tôi xoa bóp tay chưn còn đỡ, đằng này bả bắt tôi phải kỳ cọ nơi háng hay nơi ngực bà làm tôi hết sức phân vân. Còn đang ngây ngô, bả hét lên: tao biểu mày có làm hôn. Tôi hoàn hồn răm rắp khoa tay sợ bả chụp dế bóp thì khốn. Tôi cuốn tròn cái khăn xoa nhè nhẹ lên mỗi nơi, bả chê: mày rờ rờ như xẩm rờ lồn, làm tao tức rực còn hơn mắc đái. Rồi bả lôi xển hai bàn tay tôi quậy nhàu nhàu lên chỗ ngực, đằn mạnh xuống, bắt day miết làng tang, tôi thấy rõ hai cái vú bà xục xịch như hai giỏ bình tích mà bắt sợ.

    Tôi kỳ cọ một hồi, bà chủ có vẻ chưa thỏa mãn nên chửi rum: mày lè phè như con cặc, làm tao bắt nứng ngang. Tôi trợn tròn nhìn bà, tưởng là tôi chưa hiểu nên bà nhấn thêm: chớ không à, đéo mẹ, tao nứng còn đã hơn là mày sờ sờ tao nãy giờ. Và bà đuổi bọn nhóc đi, đứa nào cũng lấm lét lo giông sớm. Còn lại mình tôi, bà mới phán: bây giờ còn lại mình mày, tao cho phép, mày cởi áo tao ra kỳ cọ tới nơi tới chốn cho tao coi. Mày mà làm trả nợ, tao thề bẻ lọi cặc mày cho biết mùi, mẹ sau này mày lấy vợ, đéo có con cu xục lồn vợ thì chớ trách.

    Nói xong bả nắm hai vạt áo giựt ra. Cha mẹ ơi, hai vú bả chần vần như hai rổ thịt heo lạng. Nó to bề xề như hai cái nia con, đầu vú đen thui coi xấu tệ, vậy mà tôi dâu dám chê bai, trái lại còn vờ khen: má có hai vú đẹp quá, lần đầu con nhìn mà thấy ngẩn ngơ. Bà chủ có vẻ khoái nên tấm tắc: mày có con mắt tinh đời, ai cũng khen tao vậy. Tôi lầm thầm cầu xin trời đất phù hộ cho tôi, đừng cắc cớ bị bả ép mặt vô cặp vú chắc là tôi ngộp đi luôn chuyến tàu suốt là cái cẳng.

    Bà vỗ bộp bộp lên hai cái túi da, nước bắn tung tóe, bà quạt hai bàn tay như đang bơi vậy. Nước đẩy hai cái vú bề thế phập phồng, bà nhắc: thì kỳ cọ đi chớ, còn xà lơ xà bát gì nữa. Tôi đành phải lau cọ cặp vú, bà chủ lim dim mắt hả hê. Tôi cọ lau ly, bà chủ xệch xạc làm mấy lần cái khăn bị tuột ra, bàn tay tôi chạm thẳng vô chỗ vú. Miệng tôi chê mà khi tay chạm vô thì tôi lụp chụp vò xoa mãi. Bà chủ biết mà vẫn để tôi mò. Tôi mơn mơn lên hai đầu vú, nghĩ bụng nếu bị chửi tôi sẽ chối là rửa cho sạch bợn bám ở đó. Nhưng có nghe bả ta thán gì đâu.

    Tôi mơn đã thì lấy phía trong ngón cái của mỗi tay mà vê lên cái núm vú. Bà chủ ọc ạch rên, tôi vê lại còn day đều làm hai vú bớt xệnh xạng nở bề ngang để dồn cứng lại. Tôi kẹp mỗi đầu vú bằng hai ngón tay mà măn tí tách theo bản năng. Bà chủ thả nổi người lềnh bềnh trên mặt nước, rít róng như bị ong chích thịt. Tôi măn mò rồi cố tình bê bợ nguyên hai vú bà chủ mà kỳ rửa nơi phía dưới. Bà chủ im re để tôi săn sóc.

    Nhìn thấy bà như đang ngủ mơ, tôi vót chuốt hai đầu vú nhọn lên và khảy ngón tay cho cái núm cau mặt lại. Hai chưn bà chủ đạp giống xe đạp nước, cái quần Mỹ A rộp nước nổi phình. Tôi dòm như thôi miên chỗ háng bả, tôi vờ kỳ cọ chỗ bụng để tìm cách xâm lấn chỗ nhạy cảm của bả.

    Hầu hạ, phục dịch bà chủ là một việc không thể tránh được, nhưng nói là kính trọng hay yêu quí bà thì nhất định không. Trái lại tôi còn kinh thường bà thậm tệ là khác. Chẳng qua vì bà bỏ tiền mua tụi tôi nên phận làm tôi phải múa tối ngày, chứ còn tư cách bà chẳng đáng xu nhỏ để tôi tôn mến.

    Tôi khinh bà vì rất nhiều lẽ. Bà ăn nói tục quá, dùng những từ sống sượng với tụi tôi. Đành rằng bọn nhóc chẳng là kí lô gì với bả hết, nhưng người lịch sự không bao giờ đem danh xưng cặc lồn để nơi miệng, nhứt là những lúc bình thường. Những từ đó người ta chỉ dùng âu yếm giữa vợ chồng, tình nhân, lúc da diết yêu nhau, lúc ôm ấp nhau, hay lúc ve vuốt, đưa nhau vào dục vọng.

    Lời nói đó phải đặt đúng nơi, đúng chốn, có đâu buông tuồng, bạ đâu cũng quàng quạc. Tôi cho rằng bà ta bị mất quân bình sinh lý, chẳng có thằng đàn ông nào ôm ấp bả hằng đêm, hổng có ai để bả mằn, bả nựng nên bả khao khát. Thứ gì thiếu là người ta tìm cách bù đắp, bả nói cặc, lồn, nứng, đéo với tụi tôi chẳng qua cũng là bả rượng đực muốn được lắp đó thôi.

    Còn bọn tôi vô phước, sống đời cầu bơ cầu bất, lang thang nên thấy có người hứa dẫn tìm chỗ chịu nuôi thì vội cắm đầu chun vô. Ai dè gặp thứ già lỡ thời băm vằm tụi tôi quá ể. Mấy nhóc tương đối còn nhỏ nên bả hành còn có chừng. Thằng bạn và tôi lớn bự xộn thì bà xử tới nơi tới chốn. Thằng kia bọn nhóc kêu là “ nhị ca “, còn tôi lớn nhứt thì bị cả hai bên xúm vô làm tình làm tội, hay đòi kể lại chuyện bà chủ cho chúng nghe.
     
    Quỷ SaTăng thích bài này.
  2. Phần 2
    Thiệt tình mà nói tôi đã có gì đâu mà kể, chẳng qua mới bị bả bắt chà rửa vú sơ sơ, tôi nói mà mấy nhóc đâu có tin. Thẳng rẳng ra, cho dù bà chủ có hứng kéo tôi nằm lên trên mình bả, chắc tôi cũng trơ ẹc ra đó. Vì nội mới dòm hai cái vú bả tôi đã tảng hồn, vú vê gì mà như con heo tạ lình phình coi thấy gớm. Hai quầng chành bành như hai cái nấm linh chi, đen thui tựa con đồn đột, nhũn mềm như cái bánh xèo, thứ đó mà bắt tôi ngậm vô chắc bắt sặc.



    Vậy mà hổng hiểu sao lúc này tôi măn vú lại có vẻ đã. Thấy bả lim dim, miệng hít hà, tôi cứ hai đầu vú lau mơn hoài. Mảng lo để đầu óc rong chơi đâu đó, bà chủ chợt hét lên: mày nghĩ cái con cặc gì mà xà quầng trên vú tao nhột thấy mẹ. Tao biểu mày rửa mạnh tay lên mà mày khìa khìa như cục cức. Mẹ tổ, làm tao cụt hứng dê kêu. Đéo má, mày hổng mau làm cho tao đã. Tao kẹp cha đầu mày vô háng giúi xuống nước cho mày chết sặc đi cho rảnh.

    Tôi nghe mà kinh. Trời ơi, mặt mũi tôi như vầy mà bả kẹp vô cái quần Mỹ A hôi mùi lồn bả thì còn chi nữa. Nên tôi tỉnh lại ngay, hận bả tôi chẳng còn nghĩ gì tới dùng khăn, mà dện luôn hai bàn tay nắm vô vú bả khoắng, cọ, vùi, xoa, bóp, nắn lung tung. Bả giả bộ kêu: ý, thằng nhỏ đè bóp vú tui bà con ơi, mà miệng thì réo liên miên có vẻ thích. Tôi được trớn bụm luôn hai cái vú từ dưới lườn, ngầm nghiến răng bóp xịt xịt, còn ngón tay thì vê lên hai đầu vú.

    Bà chủ tôi kêu quáng lên: ý mẹ ôi, thằng này biết bóp vú. Nọ, mày làm vậy tao chịu, bóp sâu vô, mạnh đi, tao cho phép đó. Hai vú bà chành giành, tôi bóp bắt mỏi mà nó vẫn không kín. Chúng lềnh phềnh nổi trên nước, tôi vò rối rít mà chúng cứ trơ ra. Hai giò bà chủ khoắng lia, nước bắn tung tóe, văng hết lên đầu, lên tóc tôi, ướt át.

    Tôi xục vú bả ồm ồm, bả sướng có hồi đằn nhấn người chìm xuống nước làm tôi phải lồm cồm rướn vói theo để tay khỏi tuột. Bà hứng chí cứ hụp lên hụp xuống, tôi chới với phải nương. Bà đạp vung vít, nước làm ướt người tôi và cả cái quần xà lỏn. Bà la chỏi lỏi: tắm rửa cho tao còn bày đặt bận quần, mẹ, tao làm ướt mem, cởi liệng ra đi cho đỡ ngứa ngáy.

    Tôi chưa làm thì bả đã nắm lôi lột ra ngay. Hai tay đang mò vú, dù chúng xấu tệ nhưng thứ da thịt đàn bà cọ quẹt vô vẫn thấy êm êm, con cu tôi lừ lừ gúc gúc tôi nào hay. Bả lôi tôi, tôi rị bả, tôi lùm xùm đứng chẳng ra đứng, ngồi chẳng ra ngồi, thằng nhỏ bị xóc lắc lư nên gật gà gật gù coi trẽn dữ.

    Bà chủ thấy ra liền nên nhạo: ý, mẹ ôi, nó bóp vú tui mà con cặc nó ngóc ngóc. Tôi mắc cỡ quá, giùn hai giò che dấu, bả chửi: che cái lồn, mày làm như tao còn xa lạ con cặc mày lắm hở. Banh giò ra coi, tôi líu ríu làm theo. Bà chủ gặc gúc cái đầu: bộ mày nứng hả. Tôi chối bay chối biến, bả chửi tiếp: mẹ họ, mày nói dóc với ai, chớ tao đi guốc trong bụng mày, con à. Thằng đéo nào mằn vú mà hổng nứng.

    Tôi còn đang lùng bùng thì bả biểu: mày cọ vú tao vậy đủ rồi, giờ kỳ sang chỗ khác, chớ rề rề một chỗ lâu lắc. Tôi muốn tá hỏa, bây giờ bả bắt tôi làm gì nữa đây. Thấy tôi băn khoăn, bả nhắc: thì mày kỳ cọ hai chưn, bắp vế của tao, chớ chẳng lẽ tao chỉ có nội khúc ngực sao mậy.

    Tôi vỡ lẽ ra nên vớt lấy cái khăn mà rửa cọ. Tôi phải xăn ống quần bà chủ mới kỳ được cẳng. Chèn đéc ơi, lông chưn bả dài thoòng, loe ngoe như bầy đỉa trâu bám suốt từ cổ chưn mất hút dưới nếp quần. Bả để tôi tự ý làm một hồi lại trách: mày làm thứ gì cũng đợi nhắc, sao mày ngu dữ vậy. Mày kỳ chỗ đó chắc làm rụng lông tao hết, mày phải rửa hết giò tao, từ trong ra ngoài mới đủ nghe nhỏ.

    Tôi lại muốn chóng mày chóng mặt. Ngữ này chắc bả muốn tôi phải rửa vô cái chỗ nhạy cảm của bả chắc. Dẫu hồi nãy tôi lờ mờ đã muốn có ý ma mò này mà sao nghe bả nói tôi cũng hơi nhợn. Lỡ bả muốn thử dò ý mà tôi đút đầu vô bả dện cho thấy đủ trăng sao. Tôi rụt rè, có vẻ băn khoăn, bà chủ lại nẹt: tao nói tiếng Việt mà sao mày lơ ngơ như nghe tiếng ngoại. Tao biểu mày kỳ cọ khắp giò cẳng tao, mày hiểu hôn ?

    Đúng là cực hình. Tôi rón rén kéo cái ống quần lên cao, chùi lau bắp vế bả. Bà chủ nhóc nhách lăn trở, kêu í ới đòi tôi cọ vô sâu nữa. Tôi len bàn tay vô đụng tới bẹn rồi mà bả còn kêu: đồ con trai mà làm xệc xạc như tha mỡ. Rồi bả xạng chưn ra như chữ V nói sang sảng: đó tao dạng hết giò ra rồi, mày kỳ tới tấp vô sát gần háng tao coi, có con gì cắn tay mày hôn.

    Tôi ì ạch làm, bàn tay tôi vùi vùi như thầy bói mù rờ mu rùa. Bà chủ tiếp sức banh thêm giò ra cho tôi cọ. Cái khăn lụa mỏng gợn gợn lên khắp nơi, tôi khua làng tang cho có việc. Bà chủ hích giò, lật người, đầu khăn rớt ra, cạnh bàn tay tôi khùa khùa chạm vô mớ lông rậm rậm. Bà chủ la lên như tôi vồ trúng hang lỗ cua cáy: nọ, mày kỳ chỗ đó cho tao, cha khi không sao nó bắt ngứa rùm.

    Tôi khoắng khoắng cái khăn, râu ria bà mọc vô trật tự đâm xỉa vô da tay non của tôi hà rầm. Bà chủ niểng người lên, làm tay tôi chập chà chập choạng khoắng lung tung gì đó. Bà chụp lấy bàn tay đang vơ cào trong quần bà mà chỉ cho tôi xoa rửa khoảng bụng bà.

    Tôi thấy đụng lụp cụp vô chỗ nào cưng cứng như miệng cái hũ sành toang hoác. Bà chủ nạnh giò ra bắt tôi chà mạnh cổ cái hũ thịt của bà. Tôi mò mò y như đang rờ trên món đồ làm bằng sành sứ dầy lồm lộm, bự chành giành và nham nhám rêu bám đầy nhớt nhớt.

    Bà chủ có vẻ phê, thả ngửa người ra, tôi nhìn thấy những sợi ghét bám lăn tăn theo nước trôi lừ đừ khắp thùng. Bà chủ tự nói với mình: chưa bữa nào tắm đã như bữa nay, đú họ, vậy mà mình hổng nhớ thằng này làm được việc quá đi chớ. Bà chủ nhìn tôi tấm tắc: mày coi bộ khá, tuy còn nhát tổ. Thôi được, để tao luyện dần rồi quen đi.

    Tôi chẳng thấy hãnh diện gì lời khen này. Trái lại còn cầu xin bả quên luôn ý kiến để tôi khỏi lo lắng. Tôi chờn vờn định nói bữa tắm đã xong, nhưng thấy bà chủ im cũng nín khe. Bà nằm như chờ đợi tôi kỳ cọ, rồi như sực tỉnh nói: ủa, mày hổng rửa nữa hả. Tôi lí nhí thưa: con nghĩ xong rồi má à.

    Bà chủ thở dài, lồm cồm bò dậy, đưa tay cho tôi kéo đứng lên. Nước trôi cái ào dọc dài theo người bà, hai vú bóng lưỡng, đánh đòng sa coi phớn phở. Còn cái quần Mỹ A nhăn nhúm cuốn chặt háng bà, in lồ lộ một con cua xòe càng, coi bặm trợn. Tôi phải vội lảng mặt đi, nào dè bà chủ banh lưng quần mà xổ giũ nước lạch phạch. Xổ xong, cái quần đỡ nhăn càng bám chắc lấy háng, tôi thấy rõ một nây bụng và con cua thì đang tí toáy thở phì phò.

    Bà tóm được cái nhìn tọc mạch của tôi nên hỏi xảng: chớ mày dòm thấy gì mà lấm la lấm lét. Tao coi bộ mày muốn ngộp, chắc là muốn ăn cua ăn cáy cũng nên.

    Tôi mừng sắp được thoát nạn nên tính lẻn đi. Bà chủ gọi giựt ngược: cặc dái mày còn để tòm lom ra đó mà định dzọt đi đâu. Tôi ớ ra, đúng là gặp bà già dâm hóa mụ mị người ráo trọi. Bà nẹt tôi vuốt mặt hổng kịp: việc lo cho tao đã xong đâu mà muốn trốn. Thế này là chit tui rồi. Nãy giờ lo tắm rửa, kỳ cọ cho bà, tôi đã xẩu mình xẩu mẩy, bi giờ còn bị bả hành, châc tôi đi luôn một hơi tới cõi âm ty. Nhưng tôi nào thoát được nanh vuốt của con mụ thèm đàn ông này chớ.

    Bà chủ mới cầm lưng quần giũ nước xong mà như chưa đủ, bả biểu tôi: đâu mày mạnh tay nắm quần tao xổ cho hết nước cái coi. Tôi run bằng chết. Mới rồi kỳ cọ chỗ nây bụng bả, tôi biết mẹ có bận lót liếc gì đâu, giờ mà banh lưng quần bả xổ thì khác nào hất tung mớ bụi dính tèm hem ở trỏng, hít vô sặc thấy mồ tổ.

    Bà chủ thấy tôi chần chừ hét: sao tao biểu mày có làm hôn. Tôi dạ dạ, nhanh chưn, nhanh tay sáp lại gần. Bà nạnh người đưa cả rổ mông với đít ra, chu choa ơi, hai cái vú bây giờ bả đứng mới thấy nó xếp nếp có giề trên ngực, chảy dài xuống dưới bụng. Tôi tưởng tượng chúng giống như hai cái tai voi úp vô hay như hai cái quạt thứ mấy cô biểu diễn ở truồng che che đậy đậy mà hổng dám nói.

    Bả õng ẹo hỏi: hồi nãy mày khen tao có cặp vú đẹp, giờ mày thấy tao có tảng thần chưa, mẹ, bởi vậy cha nào dòm thấy cũng lấm la lấm lét như thằng ăn trộm. Lẽ dĩ nhiên là tôi phải tán cho bả vừa lòng: má mà hổng đẹp thì còn ai đẹp hơn. Bà chủ khoái chí vồ lấy đầu tôi giụi cái rầm vô cặp vú, đám mỡ lều phều bít mẹ nó lỗ mũi tôi, bả kẹp òm òm cho tôi rúc sâu vào vú bả, tôi bị che lấp vừa ngộp vừa phải hít cái mùi chua của mồ hôi mụ mà phát lợm giọng.

    Mụ ôm tôi cứng ngắc, day cật lực, mặt tôi ọp ẹp dưới tảng vú nhẽo mềm của bà. Bà rúc lên như cú rúc: sao mày hít đã hôn, con. Tôi vùng vẫy mà cứ phải kêu giả dối: ôi, đã quá má ơi. Hổng hiểu sao, tôi phọt nói ra một câu vô ý thức: má cho hít như vầy, rủi có bị cấm chợ, con cũng hổng lo bị đói. Bà chủ trợn trừng mắt bắt tội tôi: mày nói sao, mày chê vú tao lớn nên làm mày nghĩ tới ăn uống hả. Tôi chối liên tút xuỵt: đâu phải, con nói vú má ngon, như ba tê, xúc xích, gân bò, sườn heo vậy. Bà còn nạt dữ nữa: vú tao mà mày ví với toàn thứ béo ngậy. Nói rồi, bả chụp cu tôi mà bẻ nghe cái rộp.

    Tôi đau giàng trời, thấy rõ 36 ngôi sao quay xần vần trước mắt, cho dù trời đang sáng rực ban ngày. Bả rủa tôi te tua: mẹ họ mày, tao cất công nuôi mà mày còn nói hành, nói tỏi, tao bẻ lọi mẹ con cặc cho mày tởn nghe con. Tôi chắp tay lạy van bà rối rít. Tôi thề hổng dám chê bai và tôi lỡ lời chớ hổng cố ý. Bà hơi nương tay nhưng còn có vặn một cú, tôi tưởng sai khớp luôn cặc dái rồi chớ. Cũng may khi bà chủ thả tay, con cu tôi nó chỉ hơi quẹo qua một bên tí ti, nhưng tôi cũng sợ quá cỡ.

    Bà chủ lại nhắc: sao bây giờ mãy giũ quần cho tao được chưa, hay để tao bẻ lọi thêm mấy cái nữa. Tôi xoắn xít xin làm ngay. Bà xển tôi lại cạnh bên và xách lơi cái lưng quần ra nhứ: nè mày cầm làm tao coi. Tôi dòm vô tối thui rối nùi, cái nây bụng như người có chửa lấp kín cái khoảng bên dưới, chỉ thấy như ai đổ mực xạ một đám đen thui. Bà chủ trầm ngâm ngắm tôi làm ăn thế nào, chưa chi bà đã chê: mày làm như con cặc. Đúng là thằng nhỏ tôi bị oan nãy giờ, cái dở từ tôi tạo nên mà nó bị chửi thúi đầu. Tôi muốn an ủi nó nhưng phải lo phục vụ bà chủ cái đã.
     
    Last edited by a moderator: 19/11/17
    Quỷ SaTăng thích bài này.
  3. Phần 3
    Tôi giũ phạch phạch, nước còn đâu mà chảy, nhưng bà chủ bắt làm nhừ. Mục đích của bả là muốn tôi quạt cho háng bà mát, chớ có phải làm sạch nước nôi gì đâu. Có điều bà thì hả hê, mà tôi thì nực nội rêm mình. Cái cạp quần của bà dập dìu, tôi thấy thông thống những gì không muốn thấy. Dù chưa mường tượng cái “ của quỷ “ của bà nó ra răng, nhưng tôi cũng nghĩ nó hổng thể nhỏ được. Tướng tá bà như vậy, cặp vú xổ như vậy, cái mặt bà bì bì một đống thì ắt cái “ đoi “ của bả cũng dữ tợn. Tôi sực nhớ câu ví “ mặt sao ngao vậy “ mà muốn bắt cười.



    Nhìn cái mặt nhơn nhơn của tôi, bà chủ hạch: mày nghĩ xấu gì tao mà miệng mày nhếch nhếch coi đểu giả. Tôi giựt mình xụ mặt, nhưng bà lại trách: mày tươi thì như con cặc dòm thấy lồn, còn mày rầu rầu như bị lồn nhằn hết khí, xuội lơ thấy ghét. Đằng nào thì bả cũng rủa xả tôi được, vậy mà mấy thằng nhóc khen rân: đại ca là được má cưng nhứt, tụi em ước cũng hổng được. Nỗi oan này ai có thấu dùm, tôi chỉ mong sao thằng nào muốn thế, tôi sẽ sang tay ngay một lèo.

    Tôi giũ một hồi quen tay thành tập quán, hỗng chờ bà chủ nhắc tôi cứ giựt tía lia, bả phải biểu: thôi. Tôi thả nhanh tay, cạp quần nẹt thun nên bung vỗ vô bụng bả kêu cái chách. Bà lại mắng: mày hận tao lắm hả, nên mày muốn trả thù. Tôi sợ điếng, cũng may bả chỉ la chớ không vặt cu tôi.

    Bà lững thững lại cái sô pha gần đó nằm ạch ra. Người bà như cái cần cẩu khổng lồ buông rơi xuống làm mấy cái lò xo nhún hết cỡ, rung như động đất. Bà tưng tưng, vú mớm nhảy loạn xáo đùng đùng. Tôi tối tăm mày mặt loang loáng. Bà biểu tôi lấy khăn khô lau người bà, lại thêm khổ hình chờ tôi.

    Bà bắt tôi lau mặt, lau trán, hai bên tai, lòn ra phía sau cổ, rồi bắt lau lên đôi vú. Cha mẹ ơi, bả mới tắm mà mồ hôi chua lét, thứ mồ hôi của mấy mụ béo phì. Tôi lau mà mũi muốn nhột, bắt ách xì liên chi. Bà chủ tưởng tôi cảm nên biểu: mày lấy quần bận vô để bịnh. Tôi biết lấy đâu ra, bà nói lấy tạm cái quần khô của bả mà xỏ. Tôi y lời làm, nó lùng thùng như hát bộ. Bà cười rúc rich vui.

    Tôi lau ngực bà lâu dữ, bà bắt tôi lau đi lau lại, còn hạch tôi phải vén xách những lá mỡ chảy xệ ở vú mà lau hết trên đến dưới. Tôi cầm vú lau ộp oạp, bả kêu nhột, cử động miệt mài. Cái bà thiệt kỳ, cứ đụng vô vú là bà lim dim con mắt nên bà “ phái “ để tôi o bế cặp vú hết hơi. Tôi lau, bà cục cựa, tôi đẩy người tới, bọc cái khăn quanh bầu vú mà thấm giặm, bà lật lẹo vồ chầm lấy tôi xiết chặt vô vú, kêu nheo nhẻo: mày làm tao khoái dữ nghe nhỏ. Đâu mày nựng vú tao cái coi. Tôi muốn đổ mồ hôi hột, bóp nhèo nhèo hai cái vú của bả. Mặt tôi bị giữ nghiêng một bên, tôi thấy lù lù chiếc vú của bà như một hòn non bộ bị tay tôi vọc nghịch. Bà rên ư ư, kẹp lấy mặt tôi reo tở mở: đã quá mày, vú tao bị xào khô còn hơn tù bóp.

    Rồi chưa chi bà bắng nhắng lu loa: mày đúng là thằng biết điệu, mò vú vậy mới tài tình, kể từ bữa nay tối mày vô ngủ với tao để xào vú tao dễ ngủ. Vậy là chết đứt đuôi con nòng nọc rồi. Tôi ể mình ngán ngẩm. Bà chủ bất chợt lôi dọng mặt tôi xuống hét rinh: bú tao cái coi, mẹ, mày làm vú tao muốn tức rực, mày hổng bú chắc tao nổi điên lên được.

    Tôi trợn trạo ngó cái núm dầy cui như cái chóp mà ớn, nhưng tình cảnh này hổng ngậm vô bú thì bà khện cũng hộc xì dầu, nên tôi ngoan ngoãn trả nợ quỉ thần cho yên. Tôi há miệng ra, nhắm mắt nhắm mũi bặp cạp vô cái vú bà, mùi chua nồng xông mà tôi phải cố nuốt đành đoạn. Bà thấy tôi ngậm thì liền xúi nút đi, tôi xủi cái đầu vú bả thì bả lại hối cắn mà nhay mới đã. Tôi nhằn núm vú nơi hai hàm răng tựa như cắn cục đất sét khô mà phải làm. Tôi bú, bà kéo đầu mặt tôi để vú bả được day, còn bắt tôi phải bóp cái vú kia nữa mới chịu.

    Nội nhìn cặp đèn chống máy bay của mụ, tôi đã muốn ói mật xanh mật vàng vì chúng thành giề coi như tảng cơm cháy khét, cái mùi chua chua của mồ hôi mụ trộn với mỡ thịt lầy nhầy nhức óc còn hơn ăn mẻ thiu. Vậy mà nào mụ có chịu tha cho tôi, mụ xiết mặt tôi vô hai vú mụ như xiết bù long, da mụ sần sùi như da cóc, hai cái núm vừa to vừa đen như bãi cứt trâu. Mụ ư ử đòi tôi bú mới chết, tôi nhay, cắn hay nút (hổng làm thì mụ khện) vú thì mụ sướng, mụ ép chặt vô rên hư hử.

    Mụ còn khệnh khạng hỏi tôi: sao nhỏ thấy dzú má ra răng. Tôi muốn chửi tanh bành té bẹ mụ mà vẫn cứ ngọt ngào đáp: dzú má “ xơm “ lắm. Mụ có vẻ khoái, còn làm bộ làm tịch: ai hổng biết là “ xơm “ nhưng tới cỡ nào. Tôi phải nuốt cục nhợn xuống mà khen văng ti lê: chao ôi, nó mềm như sa tanh, giòn như dào cháo quẩy, béo như hột mít lùi, ngon như sầu riêng lộn hột, ngọt như trái thanh long…

    Tôi còn định có bi nhiêu sự hay ho thì tuôn ra hết một lượt để mụ khỏi hỏi tới hỏi lui, nhưng mụ đã “ tốp “ cái oách. Mụ mắng mò tôi: huyên thuyên, giống một thứ thôi tao cũng đã mệt thấy mụ nội, mày kể vanh vách toàn thứ ngon ơ tựa me giầm cam thảo, tựa thơm tha muối ớt, tựa trái nhót chin cây, mẹ họ cha nào nghe nhảy vô bú cắn nát dzú tao thì mạt rệp.

    Tôi bắt cười tổ chảng mà hổng dám. Đánh bài lơ bằng cách bợ vê và nút giựt giựt mỗi cái vú mụ cho xong. Mụ ưỡn ngực ra như hù địch thủ đấu vật trên đài, giời ạ, hai vú mụ độn lùm lùm cao ngất, nó chảy thõng như bức tường pha nhiều nước mà bị xẻn bớt xi măng nên túm tụm nư rế cây da thòng xuống. Tôi cáu tiết nên vặt đầu vú mà cắn ọp ọp. Mụ kêu đau mà đưa bố nó cả hai vú ra.

    Mụ đứng nhún đùng đùng, hai cái vú đã chảy càng kéo xệ coi rất xấu. Tôi nín thở bằng chết để cố phục vụ bú nút cho mụ khỏi “ tỉu nà ma “ tôi. Tại tôi cắn nhay hai cái núm khiến mụ rửng mỡ hay sao mà chưn mụ uốn éo như nhảy rum ba, làm hai vú xập xình, ba trật ba ruột nơi miệng tôi. Điều đáng tảng hồn bạt vía hơn nữa là cái quần Mỹ A của mụ quậy xào xào, nó còn ướt lem nhem nên dính trịn vô bắp vế mụ làm con ốc nổi cả cục coi bắt ớn.

    Mụ rung người ào ào, miệng rít lên: sướng, sướng. Mụ giũ cái quần còn hơn giũ cho rận rớt, hai bàn tay vỗ bộp bộp phụ vô làm rối trí tôi thêm. Mụ ca cẩm: nhỏ à, tao muốn mày làm đủ thứ mới đã, nhưng tiếc là mày chỉ có hai tay, được đằng này mất đằng khác. Đâu mày thử nhóng coi có cách gì giúp má chút hôn. Sao lúc này bả dịu ngọt với tôi thế, chả bù lúc mụ chửi tắt bếp hổng kịp.

    Tôi vẫn ngậm cái vú trong miệng, í a í ới, mụ nghe hổng ra, nên nạt: mày bỏ miệng rồi nói, làm gì như giữ mả tổ nhà mày thì bà hiểu sao thấu. Đó chưa gì mụ lại nổi cơn tốc lên rồi, đúng là dở dở ương ương, cốt đồng cốt bóng. Tôi phải nhả cái vú ra, nói lóc bóc, mụ chê: tưởng mày bày thứ gì, nhè đâu cũng trớt quớt, mẹ họ làm tao nhỏng tai nghe.

    Mụ bực nhưng biểu tôi: thôi, mày vọc vú vậy đủ rồi. Giờ mày phải làm cho chỗ háng tao mới nhức mỏi một chút, mày làm ạch đụi là tao bẻ lọi cu đó, con. Tôi ra vẻ ngớ ngẩn chẳng biết phải làm sao, đứng xà lơ tại chỗ. Mụ hét: mày cũng từ chỗ đó bò ra mà còn đần độn nỗi gì. Mẹ, tao nói thì mày làm như hiền từ, chớ thả lỏng ra là chúi vô táy máy lập tức. Thằng nhóc nào cũng vậy, sail au đít lau đoi thì làm bộ rụt rè, mà hớ hênh là rình coi tụi tao tắm thì nhanh như cắt.

    Rồi mụ nói giựt ngang: bây giờ chịu làm chưa. Tôi dạ dạ, mụ đứng xạng hai giò ra, nói oang oang như quân đội ra lệnh: lột quần tao ra, lau chùi chỗ nước bám ở háng tao coi, mẹ kiếp, dềnh dàng làm tao láp nháp ngửi hôi muốn chết. Tôi răng rắc nắm lấy lưng quần mụ, mụ nhảy đùng đùng lấy tay đè bắt lột ra. Mùi nước ẩm thấp lưu cữu trong mấy nếp nhăn ở háng mụ làm bay mùi khai tấp nập. Mụ cũng hửi thấy nên nẹt: đó, tao đúng y boong, tại mày hổng chịu lau nên giờ thúi hoắc.

    Đúng là con mụ được ăn còn được nói. Mụ có sai tôi hồi nào mà đổ thừa hết cho tôi. Đồ đạc trên người mụ chớ nào phải của tôi, lớ quớ đụng vô mụ khẻ lủng đầu chớ bộ. Người mụ như cái cối xay, như thùng tô nô, chỗ nào cũng dầy cui tựa núi vôi kết mảng, thứ gì hổng bị hâm, bị ám. Cỡ một ngày mà mụ hổng rửa ráy hay tổ trát mà mụ phải lao động vất vả, vô phúc tay nào làm chồng mụ, bị mụ bắt thay đồ cho mụ, dám ngã quay lơ ra đi tàu suốt vì cái mùi đặc biệt, nửa chua, nửa khắm, nửa rít, nửa trơn ở mấy cái chỗ chằn ăn trăn quấn trên người mụ chớ chẳng chơi.

    Như tôi hiện nay đang xất bất xang bang cũng tại rứa. May mà mụ dạng chưn, hơi đã thoát ra bớt mà còn nặng mùi quá ể. Gió thoang thoảng qua nghe như có con chuột chết sình ở đâu đây. Tôi nhẹ hô hấp, chớ hổng dám làm mạnh sợ mụ đập. Mụ lôi tôi lại thực tại: đó nọ, mày lau chùi cho tao coi.

    Dĩ nhiên là tôi phải banh mắt dòm để thấy đường thấy ngõ. Tôi tá hỏa liền, cái nây bụng mụ chìa ra như ban công lầu mấy nhà ăn gian xây lấn đất, còn chỗ giữa háng thì giống hệt đám sậy mọc hoang. Lông lá chỉa lung tung vậy mà rành rành nguyên một trái chum bao lộn từ trong ra ngoài lồn lột. Múi nào múi nấy nở xòe, hé hé một đường đỏ lòm như mắt người bị toét.

    Mụ đứng khệnh khạng tựa người mặc váy rặn đái, cái con hùm nhép nhép như sắp nhảy mũi tới nơi, hai múi chà chà như trâu nhai lại, nó vừa thâm vừa bự xộn mới kinh. Giá được cho phép, tôi sẽ nhắm mắt lại ngay cho đỡ bị ám ảnh. Khốn nỗi là mụ đang nhìn tôi trừng trừng nên ba hồn bảy vía tôi dựng đứng hết tóc gáy mà cũng phải tươm tướp mò vô. Càng gần cái mùi kinh thiên động địa càng bung mạnh, mụ lại rặn thở è è nên như người vận nội công đùn chất độc ra ngoài mới làm tôi khổ sở thêm nữa.

    Tôi mới chờn vờn chạm khẽ vô hai múi, thử day xem độ sốp sượng ra sao thì bất ngờ mụ cười toe toét đái ra có dây có nhợ. Mụ hí hửng: thằng nhỏ ra chiêu thiệt độc, chưa gì làm bà xón đái liền. Tôi muốn nhăn mặt quá chớ, vì mùi khai còn hơn nước đái ngựa, ngó xuống chỗ mụ đứng nọ đọng vũng sủi bọt quá ư là bất kham. Mụ lầu bầu thanh minh: sao má đoảng vậy hổng biết, hồi nào tới giờ có bị đái bậy đâu nà. Và mụ lăng xăng mồm năm miệng mười cốt để tôi xí xóa cho mụ.

    Tôi bực hết sức, giá mà đất nứt ra được chắc tôi cũng rớt xuống cho xong, đứng chi để chịu cảnh đời tàn nhẫn. Mụ chợt liếc thấy chỗ quần tôi hơi đội lên, mụ ập ngay vào để liến lắc dấu che lỗi mụ: ê thằng nhỏ, mày dựng cờ rồi nghen, mẹ họ, vậy mà làm ra vẻ thẹn thò, bắt ghét. Nói xong mụ xỉ ngón trỏ vô trán tôi, nguýt kêu: thấy muốn cắn gì đâu. Tôi tối tăm mày mặt, thấy cái nắng lao chao như bị say mặt trời. Tôi ngáp ngáp như cóc mùa hạn, cố cất tiếng kêu ộp ộp mà tắc tịt trong họng.
     
    Quỷ SaTăng thích bài này.
  4. Phần 4
    Mụ khỉ này ăn gì mà đái khai dữ. Đã thế vũng nước lênh láng như bãi trâu đằm. Vừa khai lại vừa khắm. Dân gian thường nói “ ăn no ỉa to “, đằng này người mụ khai như nước đái voi còn khắm hơn mắm thúi. Có lẽ tại cái thây ú na ú nần của mụ, chỗ nào thịt cũng xếp nếp, quấn vòng như cuộn chão nên nó úm bên trong, nách háng gì đều hăm hăm thấy gớm, còn nói chi nơi cái hũm, cha mẹ ơi nó giống như mớ xà bần cuốn cuộn, trách gì mà mụ chỉ cần cử động tay chưn thôi đã bay mùi nồng nặc.



    Tôi nhăn nhó không chịu nổi. Mụ thấy cái tướng của tôi càng thích nên cười rung cả người. Các thớ thịt, thớ mỡ đều chuyển động rồn rột, hơi bay tá lả mà kinh. Mụ cúi gập người xuống, ôm bụng muốn lò lê bò la, đít mông từng giề kinh khiếp. Mụ cố nén biểu tôi: mày đừng bí xị bản mặt nữa, để má thở một chút. Mày nhăn nhúm làm tao cười nôn, kềm hổng được nên đái vọt ra hoài.

    Mà thiệt vậy, cứ mỗi lần mụ rung rung cái thân bồ tượng là nước lại bắn tia ra, xủi bọt nữa chớ. Tôi cũng vô vàn cay đắng nên ấp úng kêu van: má ơi, má hành con lâu quá, con rêm mình hết trơn rồi, má làm ơn kêu thằng tủn vô thay con phục vụ má một lúc đi. Bả nạt tôi đùng đùng: tao nuôi mày để cậy nhờ có chút xíu mà mày cũng làm khó dễ. Hay là mày chê tao bự xộn như heo tạ nên muốn lánh mặt tao.

    Tôi điếng hồn phải lấp la lấp liếm: má đừng nghi oan con, tội nghiệp. Con mệt thiệt tình chớ hổng dám nói hành nói tỏi gì má đâu. Bà chủ hứ hứ, có vẻ không tin nên cằn nhằn tiếp: tụi bay là đồ phản chủ, mẹ họ, tao nuôi ong tay áo, đây rồi lớn lớn một chút, tụi bay dần dần bỏ bê tao. Tao nói trước thằng nào trốn, tao vớ được bóp cho hai hòn chạy hạch lên đầu, mẹ tổ thử coi bay có còn muốn trốn tao nữa thôi.

    Rồi dứt khoát mụ nói: mày hổng đi đâu hết. Tao muốn mày ở đây phụng sự tao, mày mạnh cui cui, tay mày chắc, mày có nghề, tao chịu mình mày, tao đéo chịu đứa nào khác. Vậy là đời tôi tàn ngõ hẹp rồi chớ gì nữa. Tôi muốn khóc tu tu, nhưng ngó bộ mẻ bặm trợn quá, tôi nín thít.

    Mụ quay lình xình, hét tôi lau người cho mụ. Tôi rờ vô đâu cũng như đụng vách đá cheo leo, múi cơ bắp nào cũng bự và cứng rộm, tôi lia cái khăn mà như đang lau trên cái xát xi xe cổ lỗ sĩ gớm tởm. Mụ thì thấy bàn tay tôi dạo chơi khắp nơi lại thú, mụ ỡm ờ nẩy cái đít, lắc cái hông, ôi cái mùi khai xộc lên mới đọa.

    Ngẫm không còn cách chi thoát khỏi, nên tôi phải bỏ nhỏ với mụ: má chịu khó chờ con đi xả cái khăn vô lau cho má nghen, chớ nãy giờ má xón ra, con chắc má nổi ngứa. Mụ nghe có vẻ đúng nên hối tôi mau mau đi liền. Tôi câu giờ vò cái khăn hết nước này tới nước khác, vắt mãi vắt mãi, tới khi chính tôi cũng sốt ruột mới trở vô. Ai dè mụ nằm thẳng re ngáy ộp ộp. Chuyện mụ ngủ không có gì phiền, nhưng cái thế mụ nằm thì tôi chạy mặt. Người mụ như một phiến đá sần sùi, giờ mụ nằm, hai bắp vế làm sao khép kín được. Bởi vậy hai giò mụ bạnh ra như chữ V, nguyên cái nây và gò vệ nữ nổi đùn lên như nấm mộ. Thảm nhứt là cái hũm của mụ, nó vốn đã to như con ốc hương mà giờ mụ hé chưn coi lại giống như cái ụ chữa lửa để người ta lấy nước. Lông lởm chởm mọc dầy, hai mu úp ngược vô thành hình con đồn đột nham nhám.

    Mụ thở như trâu, miệng há ra, tiếng kêu rổn rẻng, mỗi lần lấy hơi lên thì đẩy cao cặp ngực đồ sộ của mụ lên, khi thả xuống hai giò lắc lư như cỗ máy tự động. Tôi ngao ngán quá sức, thấy mụ ngủ thì muốn lợi dụng để nghỉ cho khỏe, nhưng nhìn cái lỗ thoát nước của mụ lại thấy nhấp nhỏm muốn rờ. Hổng phải tôi khao khát gì mụ đâu, nhưng con trai thằng nào thấy đàn bà tênh hênh mà không nhộn nhạo. Phương chi dù có xấu xí thế nào thì chỗ đó cũng vẫn là chỗ kín của đàn bà. Dễ dầu gì khi không được dòm miễn phí.

    Tôi vô cùng hoang mang, nửa muốn lau cho mụ, nửa lại sợ mụ thức dậy hành méo đầu. Nói cho cùng, đằng nào cũng tội, tôi mà đứng đực ra, mụ tỉnh lại chửi sao hổng lau cho mụ, còn chọc chọc vô biết mụ có kẹp bể đầu vì phá giấc của mụ chăng ? Tôi đắn đo lâu lắc, bất ngờ nảy ra một ý. Tôi thả một đầu khăn còn đậm nước đúng ngay cái hũm của mụ, cố tình bóp cho nước nhễu vô cái lỗ đen um. Mụ giựt mình mở mắt ra, chống chế: tao chờ mày lâu nên chợp mắt một chút.

    Tôi không đáp lại lời mụ mà lui cui lo để cái khăn lên chố con cá ngão há toác miệng chùi môi chùi mép cho nó. Chỗ đó tôi nghe kháo thường mềm xèo, vậy mà tôi lau cho mụ mạnh cỡ nào ít mà nó xàng đi xàng lại như cao su mới lạ. Mụ thì có vẻ thích, mụ nhúc nhích mấy ngón chưn và kẹp vô ra lạch xạch coi vui. Tuy không bật thành tiếng, song mỗi lần hai bắp vé mụ ập lại tôi cũng nghe như có tiếng “ phịt “ bung ra và mùi khăn khẳn tới tấp.

    Biết vậy nên tôi phải đậy kín cái hũm của mụ lại, đè thêm bàn tay lên cho chắc và xủi đẩy cho mùi khỏi xộc ra. Mụ được tôi phục dịch mạnh và sâu thì hai giò quạt trông như máy Kohler thổi nước. Mụ kêu nho nhỏ trong mồm: sướng mày, tao sướng. Tôi càng bụm nguyên chỗ hũm mà day thoăn thoắt, mụ bèo nhèo ọp ẹp lắc lư. Tôi cũng hăng nên cố trả thù mụ, nào dè càng ấn tay dận thì mụ càng lồng lộn như bị bùa. Mụ nhỏng hai giò lên đạp lụp bụp trên không, doãi ra chụp vô như tai voi đuổi muỗi và cả thân mình mụ rung chuyển ùm ùm.

    Có hồi tôi nhấn cạnh tay xuống đúng cái chén nhỏ của mụ mà bào, mụ đạp vung vít kêu như bị giặc hiếp: tao đã chỗ đó quá, mày phang hết sức cho tao. Đừng sợ tao đau, tao biết ơn mày lắm, mẹ họ, đang ngứa mày gãi tao sướng cách gì. Tôi như bị lôi cuốn vì tiếng kêu của con heo nái chờ nọc, tôi vừa bóp vừa vò rối mớ lông lên. Mụ bợ lấy hai chưn mà hối tôi vọc cơ man vào đó.

    Khi tôi thấy mụ hích hích người, rùng rùng như trời nổi cơn giông, tôi ngừng tay thì mặt mụ đỏ phừng phừng, mắt trợn trừng, mụ rặn è è như người bịnh lậu. Tôi ân hận cách gì, tại tôi mà mụ xiểng niểng hết sức tội.

    Tưởng thế nào cũng lãnh đạn vì làm cho mụ ngất ngư ỉu xìu, ai dè mụ nhìn tôi sâu thẳm biết ơn và khen: mày làm tao nứng như chưa bao giờ được thế. Rồi mụ biểu tôi: mày lấy cái khăn ra coi để biết tao nứng cách nào. Tôi như tay cờ bạc hồi hộp lật cái chén để coi con thò lò bên trong sấp ngửa ra sao thì ui da, cả cái hũm mụ nhầy nhụa thứ gì như keo đặc, như đờm dãi dính đầy. Hai múi thịt ép hai bên đỏ au, lông xỉa xỉa lên và cái miệng húm liên tục nhả ra thứ nước đục như con nít ọc sữa.

    Mụ theo dõi cái nhìn của tôi và nạnh bét hai giò ra, miệng thở hộc lên từng chặp, cái húm ọc ọc xổ nữa, hai múi mu nhóp nhép, lông giựt giựt từng hồi. Mụ thở, húm mụ thở rào rào, tôi chẳng biết cái nào thở mạnh hơn. Tục nhứt là lỗ đít mụ lâu lâu lại thải ra từng tràng như cầm chịch, kêu rổn rổn rất ư là mất tư cách.

    Đến giờ phút này khi mà mụ nằm như con trâu chết trương, bà chủ mới chịu thả tôi ra. Mụ bảo tôi ra ngoài nghỉ đi, rồi chuẩn bị tối vào hầu hạ tiếp. Còn mụ thở đã chẳng tròn hơi, người thì ví những cuộn thừng cuốn nổi mà cũng còn ham. Tôi ngán ngẩm với thân hình bồ tượng của mụ nên chẳng đoái chẳng hoài, rút ngay một nước.

    Mấy nhóc đang thấp thỏm chờ tôi. Cái thằng nhị ca đang ba hoa gì đó với chúng, tôi chỉ kịp nghe loáng thoáng câu nói: tao thấy bả biểu ảnh chùi dzú cho bả rồi nó nín bặt. Tôi khùng muốn chửi ỏm trời, nhưng chẳng lẽ “ thua me gỡ bài cào “ nên nhìn lừ lừ bọn chúng.

    Thằng nhị ca bẻo lẻo: đại ca mới ra. Mấy thằng bé ốc tiêu xem chừng còn nóng ruột hơn mấy tay bự xộn, chúng nhóng cổ thăm dò: đại ca hầu hạ bà chủ ra sao, có thể nhín cho bọn em chút kinh nghiệm làm vốn. Tôi gắt lên: học làm chó mấy thứ cô hồn đó, cờ đến tay khắc biết. Bọn nhỏ làm thinh, nhưng thằng nhị ca cười đểu, tôi muốn dọng cho nó vài đạp.

    Tôi liếc có thằng chân trước chân sau muốn vào coi mụ chủ ra sao, tôi nói mỉa: thằng nào muốn hốt cứt mũi thì vô cho biết. Xong tôi lảng đi, thằng nhị ca bén theo. Nó lừ lừ theo tôi như chó bén hơi chủ, tôi cũng muốn truyền chân cho nó chút than thở để còn nhờ cậy nó giúp tôi nên nói luôn: còn mày đi với tao, để tao truyền nghề lại cho mày dần dần.

    Thằng này mở con mắt tở mở, ý muốn nghe. Tôi lôi nó vô một góc và chậm rãi kể từ đầu. Nó như con choi choi há mồm há miệng đớp lấy lời tôi, càng lúc càng say sưa, mê mẩn. Tôi chấm dứt bằng lời bình cuối: mẹ họ, con mụ dơ tổ mẹ mà lúc nào cũng chửi tụi mình bẩn như tù. Thằng nhị ca có vẻ binh vực bà chủ nên nói vuốt tôi: kệ bả đại ca ơi, mình thân phận người ăn kẻ ở trong nhà, bà sai đâu làm đó, hơi sức nào chọc cho bả giận.

    Tôi nói đốp vô mặt nó: thứ mày mà tử tế đú họ, chẳng qua mày chưa được đụng chạm mẹ, mày nịnh hót để mẻ cho rờ. Còn tao ớn như phải ăn lại bữa cơm thiu cháy khét. Thằng nhị ca lẳng lặng làm thinh. Tôi đoan chắc nên thêm với nó: hổng cần chạy chọt đâu em, đây rồi mụ cũng gọi mày tới liền. Thằng tửng tung tăng vui ra mặt.

    Tôi lo đi tắm táp để rũ sạch mùi hôi. Thằng nhị ca lằng nhằng bám theo gạ gẫm: nhưng nói chung bả cũng đủ thứ chớ anh. Tôi nổi cáu hét: mụ ú na ú nần mà hổng đủ thứ thì còn ai đầy hơn nữa. Nhưng mà món nào cũng khổng lồ, cỡ mày đút đầu vô cũng lọt chớ đừng nói rờ rờ làm cảnh.
     
    Quỷ SaTăng thích bài này.
  5. Hổng hiểu thằng nhị ca tưởng tượng thứ gì mà tôi thấy nó rùng mình lia lịa. Tôi cốt muốn nó xụm bà chè luôn nên “ vẽ “ cho nó thấy nét thanh tân của bà chủ: tao nói thiệt cặp dzú của mẹ cỡ mày ăn cả tuần cũng hổng hết, còn cái háng bà mày ngó cột nhà ra sao thì nó cũng giống vậy. Thằng nhị ca vẫn nhong nhóng muốn hỏi, tôi đi guốc trong bụng nó nên thư thả tán: chắc mày tò mò muốn biết cái húm của mẹ nữa chớ gì. Mắt thằng nhị ca lóng lánh như kim cương, tôi chậm rãi “ tả cẳng “ cho nó hiểu: mày đã thấy cái ổ nước lính chữa lửa rút lấy nước rồi chớ gì, mẹ thì chỗ đó của mụ cũng thế, cũng gồ gồ một cối, lại thêm vòng trong vòng ngoài bu kín mà kinh.

    Tôi ngưng, thằng nhị ca xoắn hai tay như đốc tôi nói nữa. Tôi nói: chao ôi, cái lỗ tựa như ống cống, nó nhì nhằng có van có khóa đàng hoàng, vậy mà tao mới đụng vô nó xả nước té ra khai khắm. Mụ còn rặn cười, nước tồ tồ xón ra, tao muốn xỉu. Thằng nhị ca tấm tắc như thằn lằn tiếc của. Tôi gạt ngang: thôi, tao nói sơ vậy, còn để mày đụng trận mới thấy vùng phi quân sự bao la, vĩ đại ghê nơi. Hổng hiểu sao tôi lại chua vô: nhưng có muốn nhập trận thì chịu khó nhớ vạch cỏ đã nghe mậy.

    Thằng nhị ca có vẻ nắm vững nội dung nên cám ơn tôi rối rít. Tôi bước vô buồng tắm rồi mà nó còn hỏi nhóng thêm: rồi tối nay bả có bắt anh vô đấm lưng, bóp cẳng cho bả hôn. Tôi hạch lại: đấm lưng, bóp cẳng cái mả mẹ mày, bả bắt tao vô ngủ với bả mới ngại. Thằng nhị ca gạ gẫm: hay là anh nhường để em thay. Tôi xúi nó vô trình bày với mụ chủ rồi lẩn vô đóng cửa cái rầm.

    Tôi xả nước ào ào, rửa đi rửa lại mà vẫn nghe quanh quanh cái mùi chua khắm của mụ. Tôi cầm con cu xóc từng chặp, con cu thập thò , nhâng nháo đỏ lên. Hình ảnh cái húm của mụ chao đi chao lại, con cu tôi cứng lên dần. Tôi lấy tay đè xuống, song nó hổng nghe. Đè thì nó cong cong cúi xuống, nhưng hễ thả ra thì nó gục gặc ghét gì đâu.

    Có lẽ tại cái ổ nước chữa lửa của mụ thuộc vào loại kích cỡ và dễ gây ấn tượng nên tôi thấy khó chịu vô cùng. Thuở nhỏ tới giờ có hồi nào tôi nhìn thấy tận mắt của quỷ đó đâu, nên giờ được xem lại chạm tay vô, ít nhiều cũng gây nơi tôi một cảm giác là lạ. Phương chi bả cũng đàn bà, to nhỏ thì tên gọi cũng vỏn vẹn chỉ duy nhất một tên, nào khác nhau đâu. Ai đọc cái danh xưng đó mà hổng ngỏng.

    Tự dưng tôi thích vọc cu mình. Tôi cầm ngang khúc gân, chỗ gần da qui đầu mà xục oạch oạch. Con cu tôi ngo ngoe giống cái dùi, đâm bên này, thọc bên kia, óc a óc ách như ngậm kẹo. Cái chóp thụt thò, lúc nhìn tôi trân trối, lúc lại chui tọt vào dưới da, tôi xục chừng nào thì nó lo le chừng nấy.
     
    Quỷ SaTăng thích bài này.
  6. Phần 5
    Cho đến khi, cả người tôi như bị giở hổng lên, lửng lơ giống con diều bị gió vặn, tôi lạng nghiêng lạng ngửa rồi ruột gan lộn tùng phèo, tửng từng tưng tựa người nhảy dù hổng mở. Tôi lao vút xuống, tự do giữa không trung, rơi rơi mãi và đâm xuống bùn nhầy nhụa. Tôi ngưng tay mở mắt, con cu tôi đang óc óc ói ra. Tôi rủa thầm mụ chủ, cũng tại mụ mà tôi phải may tay. Con cu mệt nhoài gặc gặc, tôi cố nghĩ tới cái húm mụ chủ để chất nhờn nhớt phọt ra hết. Tôi mệt bứt hơi, cảm thấy lanh vì nước tưới khắp thân. Tôi vội khóa vòi lại, lấy khăn chà xát mạnh tay để tránh bị cảm. Tôi định bụng tối nay sẽ giập cho mụ một trận, để mụ tởn đừng phá phách tôi. Cho dù cái họng nước của mụ có lớn gấp mấy so với chiếc đũa gân của tôi thì tôi cũng phải dọng một lần để biết mùi đời ngọt chát ra sao.



    Tôi tiếc hồi nãy trước khi ra khỏi phòng mụ, tôi quên hổng xáng vô cái húm mụ mấy độp cho bõ mụ hành tôi cả đỗi. Chắc khi tôi khẻ, mụ cũng chẳng biết trời trăng gì, song tôi đã trả thù được cái món làm tôi thiếu điều muốn xấp mặt.

    Đối với tôi lúc nãy thời gian gọi là buổi tối nghe thật kinh hãi. Tôi mong nó đừng bao giờ đến và ước gì bỗng dưng trái đất ngưng quay đại cho rồi để thì giờ chết cứng, chẳng còn nhúc nha nhúc nhích gì nữa. Phần mụ chủ, sau khi đánh một giấc no nê, mụ thức dậy phổng phao quá lẽ. Mụ ngáp chừng muốn nứt cả vách, mụ uốn éo cái thây trâu nước của mụ nhìn muốn kinh. Tôi phải nhắm mắt tịt lại để đừng bị ám ảnh vì những cuộn thừng quấn ngang, quấn xéo trên người mụ.

    Hai mông đít mụ uốn vồng tựa hai cái thuyền thúng, ví như có thằng nhỏ nào đứng vô lắc, chỉ thấy thuyền chớ chẳng thấy nó đâu. Còn hai vú mụ y như hai cái bánh xe hơi bị nổ tét, nó cà rề cà rề chảy thõng xuống hết hồn. Mụ vẫn chưa mặc quần áo nên khi mụ vặn người, cái họng nước chửa lữa nó tè loe ra bắt khiếp. Mụ nhí nha nhí nhảnh kêu lên: ngủ thiệt đã, ngon chưa bao giờ ngon bằng.

    Chợt mụ nhìn thấy tôi, mụ hỏi ngang xương: chớ nãy giờ mày có chợp mắt được chút nào hôn tửng. Tôi lí nhí nói, mụ có vẻ thương nên phán: sao hổng cố phiêu du tí tẹo cho êm, hả con. Tôi thiếu điều muốn đào mồ cuốc mả mụ lên mà nhìn cái tướng hầm hầm của mụ ớn quá. Tôi nói lảng cho xong việc.

    Mụ ra lịnh tôi: mày vô “ xạng “ cho má mấy thứ, lấy cái quần lãnh nhung với cái áo ngắn tay, bận cho mát. Tôi xăm xăm tính vô làm liền, mụ gọi giựt lại biểu: mày lấy cái “ coóc xê “ có viền đăng ten và cái “ sịp “ bằng lưới cho má, thời tiết này phải bận mấy thứ đó mới hạp.

    Tôi chun vô mò mò trong hộc tủ, con mụ bầy hầy chớ đồ đạc xếp coi gọn, thứ nào riêng thứ ấy. Áo thì mụ treo trong tủ, quần cũng máng trên móc, còn ba thứ chuối chiên với lá nem thì mụ sắp trong ngăn. Tôi xách lên, cái nào cũng bự, cỡ hai cái đầu bọn nhóc chun vô cũng còn dư. Có điều, thứ nào cũng thưa, như hổng che đậy gì hết. Tôi thắc mắc cầm chừng: đàn bà dị tổ, hổng bận thì thôi, còn bận mà hở hang như vậy thì để lỗ cho rồi. Tốn tiền mua ba thứ mắc tổ mẹ chi hổng biết.

    Tôi ôm đùm ôm mớ ra đưa cho mụ. Mụ nẹt phách lối: chớ mày cởi tao ra thì giờ phải bận lại cho tao chớ. Tôi xửng vững, đầu khởi sự muốn quay mòng mòng, tai ù điếc mà họng thì tắc nghẹn. Dù mụ nói hé đã dội nước sơ rồi mà sao mùi chua hổng hết, mụ đứng tồng ngồng chưn dạng nạnh ra. Tôi phải hé môi năn nỉ: má làm ơn khép bớt giò lại, chớ con bận đồ đụng chạm má lại té ra chắc con chết mất.

    Mụ có vẻ khoái chí tử nên bụm miệng cười rần. Mụ nói loắng thoắng: ý nhỏ ơi, mày đừng nhắc, má cười nôn ruột. Và chưa chi bả rú ầm lên: coi chừng mày lại làm má té đái thì lúa. Tôi rủa thầm: mẹ tổ, con mụ làm như thùng gỗ chứa rượu, muốn phịt ra lúc nào thì phịt. Tôi hổng dám ho he chọc mụ nữa, cứ điềm nhiên bận áo xống cho xong. Tôi cầm cái chuối chiêng giăng ra như người bán hàng mời khách xem tấm lụa. Mụ lắc lắc người rồi xỏ hai tay vào, ngực mụ rung cỡ con rắn chuông nghe tiếng sáo. Tôi quàng vô hai tảng cơm cháy đen thui rồi vòng sợi dây đai ra sau lưng mụ. Mụ quay cái rẹt biểu tôi xiềng nó lại. Tôi dòm cái lưng bè bè của mụ với những chỗ lồi chỗ lõm mà bắt lo ra.

    Mụ kéo tôi lại thực tế: mày bợ sửa dùm hai dzú cho má rồi hãy móc khóa lại, mày để thế này coi hổng đặng. Bả xàng người, chưa gì tôi nhìn rõ mấy chỗ phòi ra ở dưới nách cái chuối chiên, coi như mớ mỡ bò bơm dư vô đầu van bị xì nhễu vậy. Tôi dùng cạnh tay đùn mớ lều phều đó vô dưới cái “ coóc xê “, giặm tới giặm lui cho nó đứng chun ra lại rồi bấm tách cái móc sau lưng. Mụ nhún thử vài cái, thấy coi bộ rung rung mà hổng lòi phèo ra mới chịu.

    Xong một phần, giờ lại đến phần khác. Mụ nhón cái chưn, lẩy bẩy chực té. Bắp vế mụ lùng nhùng, mụ cố kềm mà vẫn nghiêng như tường nhà sắp xụm. Tôi quíu hổng biết phải làm sao, mụ la rầm trời: mày vịn tao chớ, tao té bây giờ. Tôi vo cục cái sịp, vội xốc vô nách mụ, hơi mụ xộc lên, tôi kềm hơi thở. Mụ xiêu vẹo đổ vào người tôi, cái mùi khăn khẳn bốc ra từ nách, từ cổ, từ háng mụ trộn lộn vô nhau thành một mùi khó ngửi. Tôi muốn ách xì mà cố nín.

    Mụ vẫn ngây thơ ngả dựa vào tôi, tự dưng mụ nhõng nhẽo mới đọa: cưng ơi, má dựa con êm quá, đâu con ôm xiết má chút coi. Bỏ mẹ, thế là chết dấm chết dúi tôi rồi. Nào tôi có nhường hay sang tay cho ai được nên đành phải ôm mụ lắc lư. Hai tay tôi choàng ngang nơi cặp dzú, tôi nghe phùm phùm mà mụ thì õng ẹo than: chèng ơi, mày đè dzú má ngộp thở quá, mày phải bụm bằng bàn tay kìa, chớ cánh tay mày như cái cùm, mày xiết chắc má bể ngực ra mất.

    Tôi nghĩ con mụ này nứng xảng, bất cứ lúc nào cũng muốn đàn ông bóp dzú mới ưng. Thôi thì cũng đành, tôi xòe rộng hai bàn tay vồ lấy hai cục mỡ, hổng một chút háo hức. Vậy mà con mụ thì khen loạn xạ tôi: mày bụm đã nghe mậy. Rồi bả giục tôi: mày bóp xào cho má một chút, người ta nói bóp cho máu lưu thông thì người mới sống lâu tuổi thọ. Tôi rủa ngầm: cỡ mẹ sống dai thì bọn đàn ông liệu chết tiệt cả. Nhưng nói gì nói tôi cũng phải thực hiện lịnh của mụ. Tôi bóp lấy bóp để hai tảng vách tường, nghe phọp phọp như ruột xe hơi bị nát, mụ chèo chẹo rên: sướng…sướng, nhóc ơi.

    Tôi bực mình lắm rồi. Lục bục phải nhắc lại mụ: má biểu con xỏ quần lót mà giờ má èo ẹo vầy thì chừng nào mới xong. Bà tỉnh hồn nói: ờ hả và chịu cho tôi bận. Bả chênh vênh đứng hoài hổng vững, tôi phải kéo cái ghế cho bà ngồi để mặc cho rồi. Bà như con voi ngồi dù có cố mấy hai giò cũng quơ quơ đảo tít. Tôi phải lom khom lúc cúi, lúc ngồi mới xỏ được hai ống sịp vô hai cột nhà sần sùi của mụ.

    Kéo cái sịp lên gần bụng mụ chừng nào thì đầu óc tôi càng hoa lên chừng đó. Mụ chẳng cần xổ hơi ra mà vẫn khắm rức mũi lên. Đã vậy mụ còn bổ chổng kềnh mới chết tôi một nước. Hai giò mụ khệnh khạng khua vào nhau, hơi hướm gì từ chỗ nây, giữa háng phùn phụt thi nhau thổi. Tôi lợm giọng thấu trời, mụ nửa ngả ngửa, nửa bật ngồi ra nên nhìn cái húm xấu xí vô cùng. Tôi nghĩ có con cua hay con chuột cống chết ngộp dính cứng ở đó. Tôi vốn ngán mớ lông chuột chỗ mất chỗ còn, tôi nhìn mụ giờ cũng y như vậy.

    Mụ lại tưởng tôi thích nhìn nên cố dạng thêm giò ra, cái húm khép lại còn đỡ, giờ bị doãi ra coi như con chuột cống lì lợm cóc sợ người, đang nhe răng ra châm chọc. Mụ cắc cớ hỏi ướm tôi: sao con thấy lồn má đẹp hết ý hôn. Tôi nuốt nước miếng mà khen đến khen để: đẹp vô ngần, cỡ này ai dòm mà hổng ứa nước bọt. Mụ cười rần và lại ví tôi kẹt cứng thêm nưa: con khen má rất vui, đâu con thử hửi coi nó “ xơm “ cách nào.

    Tôi giả đó hổng nghe, nào dè mụ xấn xổ túm lấy tóc tôi giựt chúi nhủi úp mặt vô lồn mụ mà rít: hít vô, hít sâu vô coi… Tôi thấy vũ trụ xoay vần, trời đất tối thui, thứ ghì đâm giặm vô má, mặt tôi như chổi chà cùn, tôi cố giương mắt dòm, toàn lông là lông dựng đứng như bàn chông.

    Khi đã ghịt được mặt mũi tôi và giữ chặt giữa hai gọng kềm bắp vế rồi thì mụ chủ cất tiếng lên cười sằng sặc, y hệt con đười ươi vồ được người đi rừng. Mụ bật ngửa bật nghiêng ra, cười bò lê bò càng, hai giò rung rung trên không, người đổ oặt, hai tay day lấy day để mặt tôi vào chỗ háng mụ. Mụ còn the thé nói lên: mày cố mà hít đi, cha mày, tao thấy mặt mày nghệt ra mỗi khi thấy tao ở lỗ mà còn làm bộ làm tịch trốn lánh.

    Tôi vô cùng khổ sở, nhưng mặt bị dí vô cái chỗ hôi bằng chết thì nói năng ra hồn ra vía gì được nữa Đầu tóc tôi lắc lư vùng vẫy, còn mụ thì gồng mình ấn giúi môi mũi tôi vào. Đúng là ghét của nào trời trao của nấy. Nói thiệt, con trai nào chẳng ham rúc đầu vào chỗ đó, nhưng với người đẹp đẹp một chút kìa, còn mụ chủ chỗ nào cũng giống như mớ dây thường, dây đỏi, lại thêm cái mùi khắm dị tởm thì bố ai mà chịu nổi.

    Mụ khề khà kê hai bắp vế lên vai tôi, đu đưa người qua lại, hai bàn tay chuối mắn của mụ vừa ấn vừa chà cho mũi, miệng, môi tôi xà nẹo trây trớt khắp nơi. Mụ tru lên: mày làm má sướng quá ể, má rặn xón ra hết trơn, mày thấy “ xơm “ hôn, con. Tôi muốn nổi khùng, dùng tay khua lục cục, mụ bị nhột càng gồng xiết bắp vế vô, cả người xao động lên, cười nắc nẻ.

    Tôi thấy mụ lình xình rên inh trời: sướng, sướng, nứng mà khoái. Mày ráng giúp má hít ngoáy tùm lum vô cho má đi luôn cũng hổng sao. Có lúc tay tôi quơ loạn xạ, đụng lùng nhùng thứ gì trên người mụ hổng biết, chỉ nghe lào xào như dây cáp bị nghiến. Rồi bất đồ tôi vớ đúng cái chuối chiên, mới hồi nãy tôi cột, tôi ràng thiệt chắc, vậy mà bây giờ nó vẹo xạc cả ra, tôi chạm luôn vào cặp vú mụ thè lè nhú ra dưới vải yếm. Tôi rủa thầm trong miệng: con mẹ dâm ác chiến. Còn mụ thì ca hơn xuống sáu câu: úi, mày làm má nhột quá, tuột mẹ nó chuối chiên với chuối xào rồi.
     
    Công trí thích bài này.
  7. Công trí

    Công trí The VIP

    Hay quá cụ
     
  8. Quỷ SaTăng

    Quỷ SaTăng Lính Mới Member

    Dài wá tối đọc tiêp...giờ thì like trươc.
     
  9. Công trí

    Công trí The VIP

    Moá cẩn thận mất nick tư vấn ven đó
     
  10. Để đây và zi có khòng...
    Haha...
     
    Quỷ SaTăng and Công trí like this.
  11. Công trí

    Công trí The VIP

    Ha ha
     
  12. Phần 6
    Chừng đó mụ mới lơi giò ra, tôi lồm cồm ngước lên, người mụ giống như cái xe hủ lô, cái tăng T-54 lù lù ra đó. Lớp sắt dầy cui, lởm chởm bọc ngoài mấy cái xe tôi kể ra sao thì mụ cũng y thế. Mụ giùn người thì các xớ thịt càng nổi chần vần. Tôi chán còn hơn phải ăn cơm nếp nhão.



    Tôi cằn nhằn với mụ: má ác ôn côn đồ dữ, chắc má nựng con vài lần con dám tiêu dên mất. Tôi nói mà thở hổn hển bắt lại hơi. Mụ chủ có vẻ cảm động nhưng còn trách: ai biểu tao sai mà mày rờ rờ như ma sờ gái, làm tao nực.

    Nói rồi mụ lại sai tôi bận cái sịp cho mụ. Sực nhớ ra thì hồi nãy mụ quíu đã đạp văng nó đâu mất tiêu. Tôi mò mò và thở mà không sao chạm tay tới. Mụ hướng dẫn cho tôi: sư anh, sờ sịp thì đếch thấy, chớ con gái biểu anh sờ lồn nó thì anh nhậy phải biết. Tôi mắc cỡ ghê nơi, toàn là bị mụ dựng đứng vu oan chớ có đứa con gái nào ngu đưa cho tôi rờ đâu mà tôi lóng ngóng chớ. Ấy nhưng hơi đâu đi cãi với con mụ điên, nứng trai còn hơn người nứng cặc. Tôi nhìn mụ với đầy vẻ căm hờn, mụ biết liền nên nạt: bộ mày thù tao lắm hả, mẹ họ, tao nuôi mày chưa khô mỏ mà bày đặt giận hờn. Tôi hết nể nên phạng luôn: bà nuôi tui biết ơn, nhưng mắc mớ gì bà chúi đầu tui vô chỗ đó làm tôi muốn ngộp.

    Mụ kênh kiệu sửng cồ: phải, tao biết giờ mày ngon, tao có thả mày ra thì những con mẹ nứng lồn cũng xớt mày ngay. Nhưng nè, tao nói trước, mày mà trốn ngang xương, tôi lặt hổng còn chút xíu da dính ở cu nghe mậy, tao lấy hai hòn dái mày để lâu lâu hít chơi cho đỡ tức. Tôi nghe lạnh cả người.

    Mụ nói tới đó thì đổ lăn kềnh ra, tôi nhìn xuyên qua mớ thịt bầy hầy của mụ thấy bầu trời tối thui lại. Lông xớn xác như mớ chổi chà, còn cái họng chữa lửa thì như đất mùa khô thiếu nước bị nứt toác. Bởi hồi nãy mụ giụi mặt tôi vô nên giờ cũng chẳng khác cây nến bị lửa to nên chảy tàng lan ớn khiếp. Mụ lại hét: tao đạp văng đâu hổng thấy thì lo đi lấy cái khác, ở đó dòm như giữ mả nhà mày hả.

    Tôi đi một nước vô lục, mụ léo nhéo nói theo: lấy cái nào thưa mỏng, hở hở để tao còn mát một chút, chớ lấy thứ dầy, kín thì có nước tao tròng lên đầu mày, chớ bận nực nội thấy mồ. Bạn có sợ và kinh mụ hôn.

    Vậy rồi tôi cũng tìm ra, cái sịp chỉ vỏn vẹn một sợi dây lận vô kẽ đít, còn phía trước thì xeo xéo một góc chè bè, nhưng toàn bằng lưới như hổng có gì hết. Tôi lò mò tới gần bận cho mụ. Chưa chi mụ đã nhăn: cái lồn tao đầy ứ nước dơ mày bận vô để dơ luôn cái sịp sao mậy. Tôi lùng bùng thì mụ mắng thêm: mặt ngu như mặt lồn, vậy mà nói là bảnh.

    Tôi nào đã khoe khoang hồi nào, tự mụ biên, tự mụ diễn mà lại chửi tát nước tôi. Thiệt cái đời đi ở đợ sao mà thiên nan, vạn nan tới vậy. Tôi lại phải lau lau chùi chùi, mỗi bận vo cái giẻ ngoáy ngoáy giặm gần cái lỗ là mấy ngón chưn mụ doãi doãi như tập thể dục. Tôi biết chưa gì con mụ lại muốn nứng lên rồi, lau những người lồn nhậy như giấy quyến thì chừng nào mới sạch đây.

    Có lẽ mụ cũng tỏ tường, vậy nên mụ nói bỏ buông: thôi, khỏi bận nữa, mày lau làm tao bắt nhột muốn nổi khùng. Vẽ, nhà chỉ có tao với tụi bay, ở truồng cũng được. Rồi mụ lo le ngó tôi, cười chẳng ra cười, nhăn chẳng ra nhăn, mà lỏn lẻn như con gái bị con trai sờ vú. Mụ nói mà như điều tra tôi: má chửi mày toán loạn, mày có giận má hôn.

    Tôi làm sao trả lời đây, còn im im cho qua ải thì mụ hát tiếp: mày thông cảm cho má, mấy bà thiếu đàn ông ưa tức bậy, mày phải thương má. Và bả khóc sụt sịt được liền, tôi phục sát đất. Bà dang thẳng hai cánh tay, nước mắt nước mũi đổ lênh láng, với đón tôi: con lên đây nằm với má, đừng hờn má nữa nhe con.

    Nhe với chẳng nhe, mụ như người đồng cốt, ba hồi ngọt, ba hồi nhạt, ai biết đâu mà rờ. Nhưng lòng quảng đại của tôi cũng không chấp người biết lỗi. Tôi dòm mụ ra chiều cũng vui vui. Mụ đưa tay quẹt nước mắt rồi nhắc: lên nằm với má đi con, ngoan, má thương. Tôi len lén bò lên, mụ vít tôi nằm phịch lên ngực. Cái chuối chiên thập thò, cái núm đen thui xập xình theo hơi thở, và những tảng thịt ô dề thòi phún xung quanh, tôi hồi hộp ngang xương.

    Khi bị kéo đổ ùm xuống thì bàn tay tôi phản xạ tìm chỗ chống, bất đồ sao vớ trúng ngay cái chỗ nhầy nhợt. Tôi tưởng mình ngã thụp vô vũng lầy vì nghe lẹp xẹp và dính nhớp. Mụ còn xạng chưn ra nên gần như cả bàn tay tôi muốn lọt thủm vô trỏng. Tôi chưa phản ứng gì thì mụ đã kẹp giữ luôn và lắc mông, lắc đít như nhún võng. Tôi thấy da tay ấm lên dần và mụ thì đang rặn è è như mắc ị.

    Tôi biết mụ lại nổi cơn và khi người đàn bà nổi cơn thì tốt nhứt là đừng làm trái ý họ. Tôi giữ nguyên bàn tay trong cái họng xịt lụi để mụ đòng đưa cho qua khỏi cơn nứng đang ùn ùn kéo tới hơn bão giông. Mụ thở phì phì và kẹp lắc hai bắp vế, có lúc da tay tôi tưởng bị phỏng vì hơi nóng toát ra từ người mụ.

    Tôi dòm mụ nào có khác con nái đang nở hoa, nhớt dãi đùn ra. Tôi cũng thương mà cũng tội cho mụ.

    Tôi mệt lắm rồi. Suốt ngày bị mụ chủ hành, tôi hết còn gượng nổi. Cho nên khi bị giật chúi nhủi thì mắt tôi ríu lại. Mụ lay mụ vần, tôi cũng không nhướng nổi mắt lên, thậm chí cũng không o oe được một tiếng, cứ từ từ thăng vào giấc ngủ ập tới. Tôi nghe loáng thoáng mụ cằn nhằn: chèn ơi, mình chờ nó bắt mệt mà nó lăn ra ngủ tỉnh rụi nè trời, rồi tôi hết biết gì nữa.

    Nào dè tôi hổng cục cựa mà bàn tay tôi vẫn đâm vằm vô giữa háng bà, nên mụ chủ kẹp cứng lại, đạp hùi hụi lấy trớn. Tôi có biết trời trăng mây nước gì đâu, chỉ sau đó tôi nghe mụ mét lại tôi mới biết. Mụ nói: mày ngủ mà tay mày vẫn thọt kín hết lồn tao, mẹ họ, mày nhắm mắt mà tay lo le xục làm tao nhột bằng chết. Tôi biết mụ xạo ke chớ dù trong tình trạng vô thức có cha nào còn nhớ mà chọt chọt nơi cái họng chữa lửa gì nổi, mụ dóc tổ, có mụ nứng thì mụ phịa ra là đúng.

    Thấy cái mặt ngơ ngác của tôi, mụ hỏi non hỏi già: chớ mày hổng tin sao chớ, mụ họ, đồ dâm đãng, mò lồn thì mò còn quậy ào ào. Tao là đàn bà, là da là thịt, chớ có phải các tông hay kim loại gì mà hổng rung rinh. Mày nghĩ coi, các tông mà mày đè miết nó cũng nhăn nhúm, kim loại mà mày ép riết nó cũng tà đầu, huống chi là lồn tao mềm còn hơn sườn non. Tôi vẫn nhăn nhăn bản mặt, xem chừng ngờ ngợ sao đó, mụ có vẻ phàn nàn: hổng lẽ tao dựng đầu mày dậy biểu rút tay ra, đành phải kẹp mà chà lết cho đỡ ngứa.

    Rồi mụ còn kể tội tôi mới chết: mày mò vọc lồn âu cũng được đi, mắc mớ gì mày còn chui luôn vô vú tao mà thọt rì rầm. Tôi dòm xuống, quả cái chuối chiên của mụ nó rớt dây rớt nhợ ra hết, cái yếm dồn cục lên, hai vú mụ chình ình như bức tường lở. Tôi bị nghi oan nên hết sức bất bình, tôi phản kháng kịch liệt: má nói chơi sao chớ, tui có húc có ủi vô dzú má thì cũng một vừa hai phải, bất quá thì cái yếm nó đùn hơi hơi để đầu dzú má lọt ra, chớ tui ngủ mà còn lần ra sau lưng mở được cái khóa để giờ hai dây toòng teng thì họa tui là ma xó mới làm được vậy.

    Bà chủ nghe nói phì cười: thằng ngó bư mà ranh tổ. Rồi bả xì xòa khen: tao nói chơi thôi, chớ mày ngủ như chết có biết đéch gì đâu. Tao gác giò lên mày nặng như cối đá đè mà mày cũng ngáo ngon lành. Thiệt quả tao có nứng nên chính tao cầm tay mày bành lồn ra đút vô sâu rồi kẹp cứng lại nắc cho đã ngứa. Ngặt là tay mày ngủ để bè bè, mấy ngón hổng co thu lại nên tao nắc muốn lột da luôn bởi tay mày chai hù. Bây giờ tao còn thấy rát.

    Mụ nói thì nói mà chưa chi dạng banh háng, lấy hai tay nanh mép lồn ra cho tôi coi. Lớp thịt ở trong còn đỏ lựng, nước lấp xấp thấy ngầu, cái hạt le phập phồng nhóp nhép. Đã vậy hai cái vú mụ bị cánh tay kẹp lại ngó sửng đầu lên, cái núm đen thui ngo ngoe thấy quá tục. Tôi phải can gián: má nói được rồi, còn cố bành nó ra làm chi hổng biết. Mụ đốp chát lại: để mày coi chớ làm chi, kẻo mày nói tao nói dóc. Rồi bà trở giọng cằn nhằn: con trai mà dở ẹc, có chút mà mệt lả người đi. Tôi được trớn nên phân bua: má nghĩ coi cả một ngày má bắt tui làm đủ chiện, tắm rồi lau, rồi bú dzú, rồi móc lồn, má còn được nằm phê một đỗi, chớ tui mệt phờ râu. Tui chưa bị má làm cho chết ngộp là may, chớ má ác gì đâu bắt tui chúi đầu vô chỗ đó tối thui tối lùi.

    Mụ chủ cười rung cả người, nói giọng kẻ cả: thì tao mua mày cũng để làm bấy nhiêu việc. Tao hỏi mày hổng lẽ tao bỏ tiền ra để mày dìa làm ông hoàng trong nhà này sao. Tôi đã nói là nói hết luôn: tui hổng làm hoàng, làm tướng gì hết, nhưng má xài tui cũng có chừng thôi, còn san xẻ bớt cho thằng khác chớ. Bà ngăn lời tôi lại: mày nói san xẻ cho thằng nào, tụi nó chút xíu biểu tao bắt nó thay mày thì làm được gì đây.

    Tôi mượn dịp đía vô: má hổng biết, chớ thằng tèo cũng ngon lắm đa. Bà chủ có vẻ ngạc nhiên: mày nói sao, con cu nó bằng trái ớt mà biết mẹ gì. Tôi gân cổ cãi: tại má chỉ chuyên chú tới con nên má hổng dè tới nó. Má biết hôn, mỗi lần tui phục vụ má xong ra là nó săn đón hỏi đủ lẽ. Nó nói còn rành hơn con, nói má thứ lỗi, nó hỏi con má bắt làm gì. Con kể cho nó nghe hết trơn, nó ngạo con là ngu, được má cho rờ tứ tung mà còn than, phải tay nó là nó quơ hết.

    Bà chủ ra bộ trách mắng, nhưng mắt sáng lên, nói chỏng lỏn: đâu, mày kêu thử thằng tèo vô tao coi bộ tướng nó ra sao. Mày nói dóc tao bẻ lọi cổ đó con. Tôi hăng hái đi ngay. Thằng tèo nghe tròn xoe mắt không tin, tôi lôi rột rột nó vô phòng. Thằng nhỏ chắc đang mừng thầm trong bụng nên chỗ bụng dưới quần nó độn một cây đứng chỉa ra, bà chủ dòm thấy mắt sáng rỡ.

    Tôi đứng lần xần đó, mụ chủ ra lệnh cho thằng tèo buông tay ra đừng khúm núm che chỗ háng. Rồi mụ nhón tới nắm lưng quần thằng nhỏ giựt cái rẹt. Hèn chi, nãy giờ thằng tèo đang nhìn thấy mụ ở truồng, lồn đoi, vú mớm nghễu nghện nên con cu nó sừng là đúng. Tôi muốn cười mà hổng dám. Bà chủ lột quần ra, thấy con cu thằng tèo cũng lúm nhúm mọc lông thì mụ giả bộ hỏi ngớ ngẩn: chớ mày có lông dái hồi nào. Tội nghiệp thằng tèo quính, tôi phải thưa giúp: dạ, mới hồi hôm.
     
    Last edited by a moderator: 20/11/17
    Công trí thích bài này.
  13. Phần 7
    Mụ chụ chửi tôi: mày biết con cặc gì mà đía. Lông mọc ở cu nó mà mày rành như lông mọc ở háng mày. Tôi gân cổ nói chắc: tại nó khoe với con, nó nói lông dái mới mọc ngứa quá. Câu chuyện lan man sang đoạn khác, nhưng cái tướng mụ chủ bò lồm cồm trên giường coi như con trâu nước, thằng tèo thấy bộ mông bự xự và mớ lông rậm rì ở trước bụng dưới mụ thì cu ngỏng ngỏng liên chi.



    Mụ chủ sực nhớ lại nên nằm bật ngửa ra hối: hai thằng bay lo làm sạch cho tao. Tôi nháy nhó thằng tèo chia nhau mỗi đứa một bên chưn mụ. Hai thằng bóp rờ lau ào ào, tôi còn từ tốn chớ thằng tèo lần đầu được rờ tay vô người mụ thì làm còn hơn ăn cướp. Nó thụi lia lịa lên bắp vế và co ngón tay u u ra để quẹt vô cái họng chữa lửa binh binh. Phía chưn bên thằng tèo mụ chủ rục rịch luôn, thằng tèo há miệng như thèm thuồng dữ lắm. Tôi nháy nhó ra hiệu để động viên thằng nhỏ. Nó nháy nhó trả lại như mặc cả với tôi.

    Tôi nhấn mạnh tay bằm lên bắp vế mụ và nhích dần lên giữa đùi. Tôi vầy vò hai tay và dùng mặt hích hích biểu thằng tèo vọc đại chỗ đó đi. May mà mụ đang phê, lim dim con mắt nên hổng thấy hai thằng xúi nhau. Thằng tèo nghe theo nên len lén bò tay lên và chạm vô mớ lông, tôi lại xúi nữa, thằng nhỏ nhéo nhéo chỗ kế bên, cái mu bị kéo nên há ra he hé, thằng tèo thấy một tẹo thịt đỏ như con trai hở ra thì nuốt nước miếng ực ực. Tôi tăng cường bóp chưn mụ để thằng tèo có dịp leo chiếm mặt thành. Thằng nhỏ nhát gì đâu, mụ đã để lồn ra cho vọc mà còn e còn sợ.

    Tôi phải bày cho nó theo. Tôi nhàn nhã bấm huyệt lên cái mu, dùng hai ngón tay xe xe lên nhúm thịt mềm, mấy sợi lông rục rịch, thằng tèo hăm hở làm theo. Cái lồn mụ bèo nhèo dưới mấy ngón tay tụi tôi, tôi ra dấu cho thằng tèo xách một bên mu cùng lúc với tôi y như ông thầy đang nhéo tai thằng học trò cứng cổ. Cái lồn mụ chủ méo xệch, tôi day cái mu dọc lên dọc xuống, thằng tèo cũng làm như vậy, hai mu nhóp nhép nhai trầu làm cái lồn tụ máu nở vun lên cao ngất.

    Lông lún phún rung, cái lỗ nho nhoe há ra ngậm vào, cục thịt lồi bị xô hết bên này sang bên kia và ngược lại. Mụ chủ đã như được ráy tai khi đang ngứa nên mở xạng hai chưn ra, cái lồn ngồm ngoàm há mở theo đà tay hai đứa, mụ rùng người, nước ứa ra dầm dề. Thằng tèo có vẻ sửng sốt hổng hiểu tại sao, tôi thấy mụ sướng thì chà sát mạnh mu và háy cho thằng tèo làm theo. Hai đứa vọc lồn mụ chí chát, mụ càng rung người mở bẹt giò ra. Lông bị đẩy đưa cọ vô khe làm mụ ngứa ngáy, mấy ngón chưn mụ ngo nguẩy làm duyên, tôi ra dấu biểu thằng tèo vỗ cái chách vô lồn mụ cho đã.

    Thằng nhỏ giờ đã rành nên tham lam dùng luôn hai tay vả bốp bốp nghe vui tai. Tôi lẳng lặng bỏ lơi tay cho nó mò vọc nguyên cái lồn một mình ên cho thỏa ý. Nó hết xoa lại day, xáo xào cái lồn móp méo như người bị răng rụng. Tôi bắt tức cười, thằng tèo dường như hết còn nhìn thấy tôi, nó chân chỉ bóp lồn mụ chủ như điên.

    Hai đứa tôi xào nhừ bà mự như quay chảo. Tôi còn đỡ đỡ một chút vì dù gì cũng nhìn quen cái thây ở lỗ của bả, nhưng thằng tèo mới lần đầu được nghía sự trần truồng của mụ thì như ngây như dại ngẩn tò te. Hai đứa thi nhau vò giữa háng mụ, thằng tèo nó xới tung mớ lông lên, xóc những ngón tay vô gãi, vò ào ào. Tôi ngó đám lông một nửa phía bên nó như tóc mấy anh châu Phi xoắn tít. Tôi thì chậm rãi vuốt sơ sơ thôi.

    Nào dè mụ chủ nằm hưởng thụ mà cũng nhận ra nên hét: hai thằng làm mà một thằng như con củ cặc, rờ rờ rẩm rẩm làm tao bắt ngứa. Mần ăn phải tới nơi tới chốn, mần vậy làm lồn tao còn nực dữ thêm. Tôi nháy nhó, nhưng mả bố thằng tèo nó có thấy gì đâu. Hai tay nó như vo gạo, hành cái lồn bèo nhèo. Bà mụ cáu nạt: đéo mẹ, hai thằng bay chọc giận tao, bây giờ tao ra lịnh một thằng vọc lau ở dưới, còn một thằng xoa bóp vú cho tao để tao phân biệt thằng nào làm thiệt, thằng nào cà rỡn.

    Chưa gì mụ hăm he: thằng nào loạng quạng, sẵn con cu ở kế bên tao bóp lòi họng. Cả hai đứa tôi nghe phát ớn. Tôi hận thằng tèo, thứ gì tham lam, nó làm như nếu không vặt lồn mụ thì hổng còn dịp nào khác, nên mới khiến mụ chủ chửi cả đám. Hai đứa tị nạnh nhau, dùng dằng hổng buông bỏ cái chỗ cả hai đang bấu véo. Mụ chủ coi bộ hai thằng cà nhỏng nên phân công: thằng tèo mày ôm cái hũ mắm cho tao, còn thằng kia bợ hai dzú. Mẹ họ, làm hổng nên thân là chit đó con.

    Tôi chúa ghét hai dề bánh tráng của mụ, nó giống như mo cau, lại lởm chởm giống ghẻ hờm, hai đầu vú đen thui như cứt chó. Tôi tưởng thằng tèo được tôi kêu vô cho ăn có thì biết điều bợ lấy bóp vú được rồi, ai dè nó khoái cái lồn mụ mới chết chớ. Nó được phân công thì hí ha hí hửng, hai tay nó chiếm lĩnh luôn cả hai bên lồn, vò rào rào và nhăn mặt bóp lục xục.

    Mụ chủ được rờ lồn quầy quậy nên dạng bố hai giò ra, cái lồn mon men há há miệng trào cả bọt. Thằng tèo nhắm mắt nhắm mũi xủi rần rần, có hồi tôi tưởng cái lồn mụ bị méo xệch đi đáng ghét. Thằng nhỏ coi bộ khoái nên o bế tận tình, nó cào lông muốn xước lên và lâu lâu lại nắm hai mu giập phịt phịt như chơi bắn túi phấn vậy. Con mụ sướng nhé nên uốn vặn người chằm chặp, hai giò quào quào như mái chèo đẩy nước, khí đùn ra nổi bong bóng phập phồng.

    Tôi giận cách gì kiểu nứng của mụ nên mỗi lần mụ rít róng kêu lên thì tôi chụm hai đầu vú mụ lại mà nghiến răng bẻ trẹo. Con mụ lại “ phái “ mới chết mẹ, mụ kêu nắc nẻ: cha, hai thằng bay làm tao muốn đái mẹ ra luôn. Mụ đập phạch phạch hai gót chân, gồng nưng đưa phần mông lên cao cho thằng tèo giỡn chọt. Cái lồn mụ thở ì ạch, hai mu chớp chớp như điên. Thằng tèo tương luôn củ tay trọn lỏn của nó vô miệng lồn mà ngoáy. Mụ căng người lên nhưng dây nỏ giương ra, cả thây người giùng giằng như lọn thịt bị nướng thui cháy khét. Miệng mụ rên hì hì, nước miếng ứa ra coi dâm dữ.

    Tôi bóp vú thì mụ lăn lộn như giò heo sôi đậm, nó lình phình lọng cọng tứ tung. Tôi nháy nhó thằng tèo, nó cong cườm tay thành nắm đấm khượi tàng lang trong lồn mụ, nó có vẻ ngạc nhiên sao rộng dữ quá chừng. Nó nào có biết mấy mụ người ô dề kịch cơm thì cái lồn bằng cái nia là ít. Bởi có đời thủa nào nó được mò lồn đâu mà có kinh nghiệm như tôi.

    Hai thằng miên man làm cho mụ thỏa mãn, mụ kêu còn hơn con heo được nắc. Rồi bất chợt mụ hò: tổ sư hai thằng bay muốn hiếp cho bà chết mới ưng bụng. Hai thằng mày hành bà muốn rực lồn và tét mẹ nó dzú. Đâu hai thằng đưa cặc tao nắm để đỡ lao chao coi.

    Thiệt là chết bứt một cửa tứ. Tôi dòm thằng tèo, nó dòm lại tôi, hai tay bóp lồn, bóp vú lơ là, mụ hét: tao biểu tụi bay đưa cặc cho tao bóp chớ tao có biểu bay ngưng tay đâu. Tôi bối rối hổng biết làm sao, cả thằng tèo cũng y hệt thì mụ bày: hai thằng trật quần ra rồi nằm xoay chiều đưa cu cho tao nắm. Thằng tèo lo cái lồn tương đối thoải mái vì khi nó đổi hướng nằm thì tay nó còn quơ trúng cái họng chữa lửa, còn tôi lãnh cặp dzú nên phải ghé nạnh chưn ra, lênh khênh như chó gác chưn đái.

    Đã vậy mụ còn sờ nắn hai hòn dái tôi miết, bóp ọc ọc tôi muốn điên ruột, lâu thiệt lâu mụ mới xục con cặc. Dù đã quen mà cái da qui đầu thòi ra thụt vô cũng làm con cu tôi muốn tức. Một tay mụ xục cặc thằng tèo, một tay mụ vói lên xục cặc của tôi, mụ tựa thằng cha hát xiệc đang quay quay hai cái dĩa đèn biểu diễn.

    Tôi nhói muốn chết, con mụ cắc cớ, xục cặc mà tóm luôn một lượt cả cây gậy lẫn bìu dái, thằng tèo nó vọc lồn mụ câng câng, mụ đã thì bóp riết lấy con cu hai thằng. Hổng rõ thằng tèo ra sao, chớ tôi tưởng như hòn dái bị bóp nát và vụn ra đáng sợ. Mụ vần hai thằng nứng thấy đủ hết sao trên trời, con cặc tôi tầy huầy trên mặt mụ. Mụ nghiến răng bóp, xiết, tôi nứng ghê nơi. Con cặc căng dài ra, gật đầu lia lịa trong bàn tay mụ.

    Thình lình mụ nheo nhéo nói: ê, tao bóp mà đừng mửa thúi ra đây nghen. Mẹ họ, thằng nào phún bậy, khí văng vô mặt tao bắt liếm cho sạch đó con. Tôi cố gồng giữ mà mụ bóp tức dái quá, cứ muốn ọc ra. Tôi nghĩ chắc có đút vô lồn mụ mà nắc cũng không muốn ói tới vậy, bởi dù sao lồn mụ rộng, con cặc tôi cũng cỡ cái que đâm vô thôi, đằng này mụ bóp bót con cu tôi thì biểu sao tôi hổng nứng rực.

    Lại còn hai tay vọc vú mụ, hổng gì cũng kêu là vú đàn bà, mắt lại phải nhìn cái lồn phều phào thì ai mà chịu nổi. Cho nên, mụ lắc cu tôi lâu, tôi càng mất kiểm soát, tới chừng mụ thấy con cu tôi nghễnh ngãng thòi thụt ra thì mụ bụm gân tay vuốt xóc mạnh mau hơn. Tôi cũng tăng vò bóp xệ vú mụ và thằng tèo cũng đang trợn trừng bóp vọc ở lồn, cả ba như thi nhau xem ai là người tới mức cuối trước.

    Tôi chịu hết nổi nên la lên: ối, má ơi, con ra… con ra. Tưởng thằng tèo ngon hơn, nào dè cũng loại cá mè một lứa. Nó kêu còn gang họng hơn tôi: má ơi, con sướng, bể…bể tới nơi rồi má. Còn mụ như cua rơ được té nước càng gò người mà xóc tưng bừng, cái lồn mụ cũng quậy đảo điên và cặp dzú búng búng như dế sa vào bãi cứt. Mụ khề khà rủa: cho hai thằng bay chết, dám làm tao nứng ghê nơi.

    Mụ chẳng còn ké né cứ hai tay bụm nguyên cặc lẫn dái hai thằng mà xục đều đều. Tôi sợ hết hồn mà vì mụ làm quá nên trườn người tới đái y ỷ. Tinh trùng tôi bắn vọt ra có tia, mụ nhanh tay đẩy cặc tôi sang bên nên thôi thì nó ọc phải biết. Tôi dòm thằng tèo nó cũng đang khổ sở như cha bị lậu vì mụ bà bẻ dẹo cặc nó xuống để mửa ra giường chớ hổng cho dính vô người mụ.

    Cũng tưởng chỉ hai thằng tôi bại trận thôi, ai ngờ mụ bà cũng thê thảm. Hai bàn tay mụ dính keo đầy, mà người mụ thì rung như lên cơn sốt rét, vú mụ tưng tưng và lồn mụ thì quặp lại và ngốn đầy củ tay thằng tèo.
     
    Công trí thích bài này.
  14. Công trí

    Công trí The VIP

    Copy đâu vại cụ
     
    THIẾT MỘC CHÂN thích bài này.
  15. Hút gồ đại pháp :D
     
    Công trí thích bài này.
  16. Công trí

    Công trí The VIP

    Á ù gê gớm
     
    THIẾT MỘC CHÂN thích bài này.
  17. Phần 8
    Thằng nhỏ đang bực nên cứ giúi nguyên cùi tay vô cái lồn nứng cặc mà dọng, mà giập như máy đóng cừ chạy số lớn. Mụ chủ há hốc mồm ra, vung vẩy tay, cong giò lên mà kêu: mày đâm thủng lồn má rồi, nhỏ ơi. Kêu mà ngoáy đại trà, khí lồn phùn ra từ củ tay thằng tửng như xà bông nổi bọt. Tôi cũng ghét nên đóng góp vô bằng cách cứ hai núm vú mụ mà nghiến răng vê lẫn búng khảy râm ran.


    Mụ như con thuyền dồi sóng, nhỏng phía trên, hụp phía dưới, lúc lắc từng cơn. Khi mụ kêu: ngưng chiến, tao hết mẹ xí quách rồi thì hai thằng mới tỉnh hồn. Buông mụ ra, coi mụ xơ xác như đống rác, tèm lem nước nhớt khắp nơi, cái họng chữa lửa liên tục trào đờm dãi ra như bị tức. Mụ hết còn nhích nhác gì được thân mình, nên nằm thu lu một đống như con trâu trương ngâm nước.

    Hai thằng tôi đem hết sức trai bình sinh ra nhồi con mẻ còn hơn nhồi bột chiên giò chéo quảy nên mụ giờ xịch xac hết trơn. Cái họng chữa lửa quẹo cu lát qua một bên, cháo cơm gì ói ra cả đống, lại bị sứt mẻ lùm xùm. Thằng tèo dòm cục thịt lồi nhe nhe như cái răng độc nhứt của con chuột cống thì toe toét cười. Dòm ở giữa háng mụ giống y hệt con chuột cống trụi lông nằm giương mắt thao láo. Lại nũa, bộ khuếch âm của mụ dây nhợ gì cũng bị đứt bung, hai cái chá đen thui hơn mõm chó, núm rà rệu rã hết trơn nên tối đến tụi tôi được mụ tha hổng bắt vô phục vụ nữa.

    Cũng may là hai thằng tôi mệt mà mụ cũng tà bu gi, chớ không chắc hai thằng bị bẻ lặt con cu dám đi luôn tới Hà Nội là cái chắc. Nói nào ngay, giờ mụ có kêu vô thì hai thằng cũng đến thè lưỡi ra mà thở chớ còn hơi sức đâu mà giần, mà giập mụ cho nổi. Ai đời có thứ người dâm chi dâm ác, bởi ăn toàn thứ bổ béo, thân lại úc núc như voi, biểu sao mà không nứng chằm chặp.

    Thế nên hai thằng mới được “ giải phóng “ để khỏi bị “ phỏng giái “, lo nằm đấu láo với nhau. Thằng tèo hỏi tôi đủ thứ chuyện, đòi bày vẽ cho nó kinh nghiệm chọi cho mụ lòi trê ra, tôi nói: thì mày làm mụ há hốc mồm mửa đến mửa để, còn kinh với chả nghiệm gì nữa. Nó năn nỉ tôi thiếu điều muốn rớt mẹ hết răng, mắt long lanh như muốn khóc. Tôi tình thiệt nói với nó: tao cũng có rành khỉ gì đâu, làm tới đâu thăm dò tới đó. Chớ tao nào hơn gì mày. Mụ nội con mẹ, mỗi lần bị kêu vô thì hồn vía bay lạc hết trơn, còn tỉnh táo đâu mà nhớ.

    Thấy coi bộ có van xin thì cũng “ nông a ri vê u “ nên thằng tèo quay sang tả giò, tả cẳng. Nó xun xoe hỏi tôi: đại ca nè, sao có người lồn lớn bự vậy anh. Mẹ họ, tôi cum nguyên cùi tay vô mà nó lỏng le lỏng lẹt, con mẻ phải kẹp bớt giò lại mới quậy đụng sơ sơ. Tôi nẹt nó: nói chuyện với tao hổng được dùng tiếng Đức, mày bày đặt nghe mẻ nói tục nên bắt chước theo.

    Rồi đủng đỉnh tựa một tay quân sư quạt mo, tôi giải thích: mày nói như cặc họ, tại mụ mập thây thì lồn phải rộng chớ sao. Mày dòm mặt mụ phành phành thì cái lồn mụ cũng phải như lỗ cống chớ bộ. Thằng tèo kê ngay một cục đất vô họng tôi: anh biểu tui đừng dùng tiếng Đức mà anh lại dùng tiếng nhựt nhĩ man với tui là sao. Tôi cười cầu tài: tại tao đang sùng con mẻ nên chửi đổng cho hả.

    Chợt thằng tửng lại vặn hỏi nữa: mà sao cái lồn mụ hôi tảng thần, đâu giống lồn con gái. Tôi bắt nọn nó: mày thấy lồn con gái hồi nào mà bày đặt nói lao xao. Thằng nhỏ gân cổ cãi: tui thấy thiệt chớ bộ, tui rình mấy con nhỏ bên nhà đi đái, tui thấy nó thẳng băng, gọn ơ, chớ đâu giống con heo dầu xe hơi như mụ. Rồi nó tỉ tê thêm: chèn ơi, lồn con gái trơn lu, múp dữ nghe anh, hổng lông lá gì hết, ngó thiệt đã. Tôi chợt bị lôi cuốn bởi lời tả tay tả chưn của thằng nhị ca nên ron rỏn bắt vô: mày sao ngu quá trời, lồn con gái mới lớn thì đâu có lông, chớ chừng mười lăm mười sáu là lông mọc túa lúa. Thằng tèo gật gù: ờ hèn chi, mấy chị lớn lớn tui rình coi mấy bà đái rồi còn lấy tay quết mớ lông giựt giựt, tui nghĩ như mấy chỉ vuốt râu cằm vậy. Tôi bật cười hết nín nổi, thằng tèo tưởng tôi ngạo nó, nên gân cổ cãi: thiệt mà, tui thấy gõ gàng cái chị ở xế nhà tui, lông gì dài ngoằn, đái rồi chị còn kéo còn chuốt như chuốt viết chì nữa. Nghe vậy tôi nuốt nước miếng ực ực, thằng tèo tra hỏi: bộ anh thèm hả. Tôi gạt phăng đi: lộn xộn, con nít mà đi rình coi con gái, đàn bà.

    Thằng tèo có vẻ giận, nằm lặng thinh. Tôi cũng làm nư đếch hỏi chi. Một lát nó lại hỏi: đại ca, sao con cu mình dòm thấy lồn thì gục gục như chết đói dzậy. Tôi cáu tiết chửi: mày ngu quá mà đòi làm nhị ca, nhị tẩu gì hổng biết. Con cu thấy lồn mà hổng gục gục thì đéo sao được. Thằng tèo quả là chưa rõ chuyện này nên có vẻ hăm hở: nói vậy con cu là để đéo hả anh. Sao tui thấy bà chủ cứ xục tụi mình chớ có cho đéo gì đâu.

    Cái thằng đúng là bư tận số. Tôi tỏ chán vô cùng, nó bíu lấy tay tôi thúc triền miên: anh giảng cho em nghe đi, đại ca. Tôi thở dài mà nói: mày ngu quá, cưng ơi, lồn mụ là lồn quí tộc, cặc mày là cặc nô dân, đời nào mày được cái phước mụ cho đéo mà ngóng. Họa chăng vài ba kiếp nữa, khi nào cu mày cỡ cái chày thì mụ mới chàng hảng cho mày leo lên bụng. Mày nghĩ coi, lồn mụ cỡ cái lập là mà cu mày như cọng cỏ, nói xin lỗi cỏ còn có mảy có hạt, cà vô còn thấy ngứa chút chút, chớ cu mày là lọt vô nó chạy đâu mất tiêu thì mụ chửi um chớ báu gì nà.

    Thằng tèo tròn xoe mắt, phục tôi sát đất, than nho nhỏ: hèn chi. Nó lại ngây thơ hỏi: vậy mẹ hổng có ai đéo thì nứng hoài chịu gì thấu. Tôi lầu bầu: bởi vậy bả mới hành tụi mình. Tao sợ đây rồi bả còn bắt hai đứa mình làm nhiều trò khác nữa cũng nên. Thằng tèo có vẻ hí hửng: bắt thì làm sợ gì anh. Tôi thở than: ở đó mà chộn rộn, tao hỏi mày nếu mụ bắt mày bú lồn thì liệu mày dám hôn. Có lẽ lần đầu thằng nhị ca nghe tới chuyện bú biếc nên chưng hửng: ủa, có chuyện đó nữa sao, lạ, lồn để đéo mà lại bắt miệng bú, sao kỳ vậy.

    Thằng càng nói càng ngu. Tôi lại phải hết hơi dẫn cho nó hiểu: mày ngu như cứt. Mấy bà có chống mà dâm, sợ cho người khác đéo ké, lỡ đẻ thằng con hổng giống cha nó, lão phang cho hết đỡ. Chi bằng nứng và ngứa thì nhờ ai đó bú hộ cũng xả xui nghe mậy. Nhị ca nhăn mặt, nhổ phẹt phẹt: tởm ứ nhựa, lồn dơ hầy mà biểu bú. Tôi cười ngặt nghẽo: chèn ơi, vậy mà nhiều cha bú tới bú lui đó nghe. Có cha còn chơi độc, mấy mẻ mới tè xong cũng đè ra bú tỉnh, còn khen là “ xơm “ mới nể. Thằng tèo khăng khăng: tui là tui giứt giạt hổng chịu.

    Tôi bắt bẻ nó: mày nói thiệt hay xạo vậy mày. Nó vẫn hung hăng: ai mà bắt được tui. Tôi từ tốn truy nó: bây giờ giả như mụ chủ bắt mày bú lồn mụ thì mày trốn nổi hôn ? Tội nghiệp, thằng nhỏ cà lăm một nước, mặt nó chảy dài con hơn cặc ngựa. Nó suy nghĩ một hồi rồi phăng phăng: từ nay đại ca bóp lồn mụ đi, đừng kêu tui vô nữa, tui hổng bú lồn mụ đâu. Tôi tính im cho xong, nhưng dọa cho nó ngán: hồi nãy mày mò lồn mụ phê hơn tao nên giờ chắc mụ dành ưu tiên cho mày làm chỗ đó. Và như khuyến khích nó, tôi chêm.: Chịu khó chút đi cưng, rồi biết đâu mụ “ xương “ mày cho mày đéo để biết mùi đời.

    Thằng tèo coi bộ xìu, nên lấm la lấm lét. Nó vò đầu rối beng mà xin tôi vấn kế: nói vậy lỡ bả bắt tui bú lồn thiêt thì tính cách nào. Tôi tài khôn làm thấy dạy dỗ: thì mày gạ mẻ xịt dầu thơm vô cho bớt thúi, hoặc là mày đề nghị mẻ để mày dội nước rửa trước khi ngậm. Thằng tửng như sực nhớ ra kể oang oang: lồn mụ thúi thiệt anh ơi. Tui móc hồi chiều mà giờ còn ngửi khăn khẳn. Nó nhứ nhứ đưa cùi tay ra, tôi nạt: đừng tầm bậy, mày giữ làm của riêng mà hít cho đã. Mày khoái móc lồn giành với tao, giờ mày định bắt tao cũng hít hơi độc sao mày.
     
    Công trí thích bài này.
  18. Công trí

    Công trí The VIP

    Chôm ghê thặc
     
    THIẾT MỘC CHÂN thích bài này.
  19. Hai thằng nằm nói phét riết mà hổng hết chuyện. Thằng tèo càng lúc càng đau khổ trần thân. Tôi ngẫm nghĩ trước sau gì cũng tới hồi mụ chủ bắt từng thằng tôi bú lồn mụ chớ chẳng tha. Tôi cụ bị sẵn trong đầu để tìm cách lánh khỏi phải làm chuyện đó. Tôi đâm cám ơn thằng nhị ca, nhờ nó đang ham mò lồn làm mụ “ phái “, giờ nếu mụ biểu tôi bú nút lồn mụ thì tôi nghĩ có thể xàng xê đẩy qua nó. Cho mày chết, nghe con, đồ thứ thấy lồn tươm tướp như thấy dzú má.

    Tôi quay lại thì thằng tèo đã ngáo hồi nào. Nó ngủ mà mặt mày nhăn méo xẹo, môi giựt giựt như đang mớ chuyện gì đâu. Tôi bỗng thương thằng em quá mạng.

    Hồi gần đây cần đi ra ngoài, mụ chủ đều dẫn theo hoặc thằng nhị ca, hoặc là tôi. Mụ nói: tụi bay lớn bộn rồi, cần đi theo tao để học hỏi kinh nghiệm. Hổng biết thằng tèo học được gì từ mụ, chớ tôi thấy bù trất. Mụ đi góp tiền hoặc đi lấy hụi chết thì có gì để học, ai trả sòng phằng thì mụ còn tử tế, ai lề mề mụ chửi tới mây xanh. Vậy hay ho gì mấy món ba que xỏ lá, nói tục nói tằn mà lấy kinh nghiệm.

    Đã vậy thôi, tới đâu mụ cũng kêu tụi tôi với danh xưng má má con con ngọt xớt, kể thôi đủ thứ, nuôi tụi tôi tốn giàng trời, đối xử tụi tôi như con đẻ, vậy mà tụi tôi còn nhõng nhẽo hành mụ muốn banh ta lông luôn. Hai thằng tôi nào dám phản đối nên ai cũng tin, chớ nào họ có ở trong chăn đâu mà biết có rận.

    Tôi đến khổ với mụ. Đại ca với nhị ca tồng ngồng cao nhứt nhà nên lãnh nhiệm vụ mỗi đêm vô phục vụ và ngủ luôn ở trỏng với mụ. Trần thân chịu nhục, mụ thức thì bắt hết đấm lưng, bóp cẳng, gãi ngứa, nhổ tóc sâu, rồi lại hành sờ này, bóp nọ. Mụ nứng lên rú như người tam tam, hét tụi tôi bằm trên, vọc dưới. Mà nào mụ có sạch sẽ cho cam, mồ hôi thì chua, hơi thở thì thúi, lại thêm ba món mắm giữ lâu trong họng chữa lửa, chao ôi nó mới làm đầu óc tụi tôi muốn đi chơi ráo nạo.

    Dường như thiếu bóp vú hay móc lồn thì mụ khó ngủ sao đó. Mụ hành hai thằng bắt nhừ tay, rã gối, dận huỳnh huỵch, đấm thùm thùm mà mụ vẫn ré lên than nhẹ hều. Mụ đòi tụi tôi phải thụi mụ như búa tạ, như dàn khoan, như máy đóng cừ, làm sao tụi tôi kham cho nổi.

    Trợn trừng trợn trạo móc còn hơn móc cống, vét còn hơn vét đìa, mụ cong tớn lên, giập đùi bưng bưng, cuốn đít phăng phăng, ẹo lồn cuốn vú như nhào xiếc. Những lúc đó nếu có hai thằng còn đỡ, nhược như cắc cớ mụ chỉ cho một thằng phục vụ thôi thì có nước le lưỡi chớ chơi sao. Mụ thì như con bò mộng, như cỡ tê giác, da có vày có vảy mà bàn tay tụi tôi thì như đất như bùn, mụ bắt phải bóp tới thòi lòi cục nứng ra thì bố ai làm cho nổi.

    Vậy mà vẫn phải ráng, mụ vừa thụ hưởng vừa chỉ vẽ thêm: mày đút nguyên cườm tay vô, gồng lên rồi xoay vòng tròn khắp lượt, chừng nào thấy tao rùng mình kịch liệt đó mới là tới mức. Còn cà quơ thì chỉ ngứa lồn tao, chớ có chút nị cảm hứng nào đâu. Nhiều khi tôi đã nghĩ lén thủ sẵn một cái chày đâm tiêu, nhơn lúc mụ đang phiêu phiêu phưởn phưởn thì lụi đại vô dọng cho mụ tanh bành để mụ chừa mà sao ớn quá.
     
    Quỷ SaTăng and Công trí like this.

Chia sẻ trang này